Đại thừa chỉ quán – Phần 4 Phá Danh Ngôn

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Phá Danh Ngôn

Chính Văn.-

Mục 3 phá cái chấp của đại thừa. Hỏi, chỉ đem Tâm tu tập chỉ quán là đủ, cần gì phải dùng ý thức? Đáp, trên kia đã nói rồi, vì ý thức biết danh từ và nghĩa lý, ý thức hủy diệt vọng cảnh, ý thức huân tập bản thức, ý thức làm cho mê hoặc diệt trừ và lý giải thành tựu, nên phải cần đến ý thức. Hỏi, Tâm tự vắng lặng tức là Chỉ, tự chiếu sáng tức là Quán; còn ý thức, danh từ, nghĩa lý, vọng cảnh, thể tánh toàn không phải là có, sao lại bảo ý thức tìm danh từ, biết nghĩa lý, diệt vọng cảnh? Đáp, căn cứ Tâm mà nói thì thật đúng như vậy. Nhưng vô thỉ đến giờ bị vô minh vọng tưởng huân tập nên bất giác khơi động, biểu hiện pháp dơ bẩn; nếu không sử dụng phương tiện mà tìm danh biết nghĩa, y nghĩa tu hành, quán biết cái có của đối cảnh là không phải có, thì do đâu mà được cái dụng vắng lặng chiếu sáng. Hỏi, Tâm tự biết tính nó vốn là vắng lặng thì sự phân biệt tức thì đình chỉ, cần gì dùng đến ý thức? Đáp, Tâm thì bất biến, nhưng bị vô minh che lấp, không thể tự biết vốn là vắng lặng; phải có sự huân tập của trí vô trần thì vô minh mới diệt hết, phân biệt mới đình chỉ. Hỏi, đình chỉ phân biệt thì Tâm vắng lặng, cần gì trí giác huân tập mới xuất hiện vắng lặng chiếu soi? Đáp, nếu không có sự huân tập của trí vô trần thì vô minh nơi Tâm không bao giờ hủy diệt, vô minh không hủy diệt thì phân biệt không đình chỉ.

Read moreĐại thừa chỉ quán – Phần 4 Phá Danh Ngôn