PHẬT THUYẾT KINH NHÂN DUYÊN QUANG MINH ĐỒNG TỬ

Việt dịch: Thích Nữ Diệu Thiện
Hán dịch: Thi Hộ

Quyển 1
Tôi nghe như vầy: Một thời đức Phật ở tại tinh xá Ca Lan Đà Trúc Lâm, thành Vương xá. Trong thành ấy có một trưởng giả tên Thiện Hiền, có nhiều của cải, tài sản quý báu, nhiều quyền lực. Trưởng giả này rất kính tin các ngoại đạo Ni-kiền-đà.
Lúc đó, trưởng giả do nhân duyên đời trước, nên sau khi người vợ ông mang thai, vào một sáng hôm ấy, đức Thế Tôn đắp y ca sa, mang bình bát vào thành Vương Xá. Ngài lần lượt đi khất thực, dần đến nhà trưởng giả Thiện Hiền.

Read morePHẬT THUYẾT KINH NHÂN DUYÊN QUANG MINH ĐỒNG TỬ

PHẬT NÓI KINH QUẢ BÁO TRƯỞNG GIẢ BỐ THÍ

Việt dịch: Thích Chánh Lạc
Hán dịch: Đời Tống, Minh giáo Đại Sư Pháp Thiên

Tôi nghe như vầy: Một thời đức Phật ở tại vườn ông Cấp Cô Độc, rừng cây ông Kỳ Đà, nước Xá Vệ. Bấy giờ có một vị trưởng giả tên là Cấp Cô Độc đi đến chỗ đức Phật, lấy đầu mặt lạy dưới chân Phật, rồi ngồi qua một bên.
Đức Phật bảo trưởng giả: – Nếu có người lấy đồ ẩm thực thượng diệu như pháp bố thí, hoặc tự tay mình thí, hoặc luôn luôn thí, nhưng không đạt được phước đức to lớn. Vì sao vậy? Bởi vì tâm người ấy mong cầu phú quý và sự khoái lạc.
Hoặc lại có người không vì mong cầu áo cơm, ngọa cụ, giàu có, khoái lạc mà dùng đồ ẩm thực vi diệu như pháp bố thí, sẽ được giàu có lớn và được vợ con, nam nữ, tôi tớ, quyến thuộc, hiếu thuận và phụng dưỡng. Ý ông nghĩ sao? Bởi người ấy vì các hữu tình mà hành bố thí.

Read morePHẬT NÓI KINH QUẢ BÁO TRƯỞNG GIẢ BỐ THÍ

PHẬT NÓI KINH PHÂN BIỆT

Hán dịch: Tam Tạng Pháp sư Trúc Pháp Hộ
Việt dịch: Thích Thiện Trì
Đại Tạng quyển 14 Kinh Tập bộ 1

Như thật tôi nghe, một thuở nọ Phật ở vườn cây của Trưởng giả Cấp Cô Độc và Thái tử Kỳ Đà, tại nước Xá-Vệ. Trong một buổi sớm mai, ánh bình minh trải vàng trên muôn ngàn hoa lá, Đức Phật với lớp y vàng đoan nghiêm tĩnh tọa. Ngài bảo A-Nan:
– Này ông A-Nan: ông hãy nói với các Tỳ kheo yên lặng lắng nghe. Ta sẽ nói cho các ông biết về sự thọ khổ của cõi nhơn sanh.
A-Nan liền rời chỗ ngồi đứng dậy sửa chiếc y rồi lạy Phật mà thưa rằng:
– Bạch Thế Tôn, chúng con rất mong được nghe Thế Tôn dạy cho điều đó.

Read morePHẬT NÓI KINH PHÂN BIỆT

PHẬT NÓI KINH PHÂN BIỆT THIỆN ÁC BÁO ỨNG

Việt dịch: Thích Chánh Lạc
Hán dịch: Đời Tống, Tây Thiên Trung Ấn Độ, Sa môn Thiên Tức Tai phụng chiếu.

Quyển 1
Tôi nghe như vầy: Một thời Thế Tôn ở vườn ông Cấp Cô Độc, rừng cây ông Kỳ Đà, nước Xá Vệ. Bấy giờ đức Thế Tôn đúng giờ ăn, ôm bát mang y vào thành Xá Vệ, thứ lớp khất thực. Ngài đi đến nhà của trưởng giả Đâu-nễ-dã-tử Du-ca, đứng ở ngoài cửa. Bấy giờ trưởng giả Du Ca có một con chó tên là Thương Khư, nó thường đứng giữ cửa. Khi ấy trưởng giả thường dùng bát đồng đựng đầy đồ ăn ngon cho Thương Khư ăn. Con chó thấy đức Thế Tôn nó liền sân hận và sủa. Bấy giờ đức Thế Tôn nói với con Thương Khư:

Read morePHẬT NÓI KINH PHÂN BIỆT THIỆN ÁC BÁO ỨNG

PHẬT NÓI KINH PHÂN BIỆT BỐ THÍ

Việt dịch: Thích Chánh Lạc
Hán dịch: Đời Tống Tây Thiên, Tam Tạng Đại Sư Thi Hộ phụng chiếu.

Tôi nghe như vầy: Một thời Phật ở tại vườn cây Ni Câu Đà, thành Ca Tỳ La Vệ, trụ xứ của dòng họ Thích, cùng chúng Bí-sô đông đủ.
Bấy giờ có một vị Bí-sô-ni tên là Ma Ha Ba Xà Ba Đề mang y mới đi đến chỗ đức Phật. Đến chỗ đức Phật rồi, cúi lạy dưới chân Phật, rồi đứng qua một bên, bạch đức Phật:
– Thưa Thế Tôn, cái y mới này được dệt bằng sợi kim tuyến chính tay con may ra để dâng lên đức Thế Tôn. Cúi mong đức Thế Tôn thọ nhận để cho con mãi mãi được sự lợi lạc lớn.
Khi ấy, đức Phật bảo bà Ma-ha-ba-xà-ba-đề:
– Ngươi có thể đem cái y này bố thí cho đại chúng sẽ được lợi lạc cũng giống như cúng dường cho ta không có khác gì cả.
Lúc đó, Bí-sô-ni Ma-ha-ba-xà-ba-đề lại bạch đức Phật:

Read morePHẬT NÓI KINH PHÂN BIỆT BỐ THÍ

KINH THIỆN ÁC NHÂN QUẢ

Việt dịch Thích Trung Quán

Chính tôi được nghe một thời đức Phật ở nước Xá Vệ, tại vườn ông Cấp Cô Độc, rặng cây Thái tử Kỳ Đà.
Khi bấy giờ đức Thế Tôn thuyết pháp, có vô lượng Bồ Tát, trời, người đại chúng vây quanh, yên lặng một lòng nghe nhận. Lúc ấy A Nan tôi vì chúng sanh nên bạch Phật rằng: “Kính lạy đức Thế Tôn! Nay thấy thế gian cùng một giống sanh trong đạo người, có kẻ đẹp, kẻ xấu, người mạnh, kẻ yếu, kẻ nghèo, người giàu, kẻ khổ, người vui, kẻ sang, người hèn, âm thanh bất đồng, ngôn ngữ khác nhau, có người sống lâu trăm năm chẳng chết, người ba mươi tuổi đã tử vong, kẻ mười lăm tuổi chết yểu, cho đến trẻ nhỏ bị bào thai đọa lạc.

Read moreKINH THIỆN ÁC NHÂN QUẢ

PHẬT NÓI KINH NGHIỆP BÁO SAI BIỆT CHO TRƯỞNG GIẢ THỦ CA

Hán dịch: Đời Tùy, Dương Xuyên Quận Thủ Cù Đám Pháp Trí
Việt dịch: Thích Chánh Lạc

Nghe như vầy, một thời Phật ở tại vườn ông Cấp Cô Độc, rừng cây ông Kỳ Đà, nước Xá Vệ.

Bấy giờ đức Phật bảo Đao Đề Tử Thủ Ca trưởng giả rằng:

– Này trưởng giả Thủ Ca, ta sẽ nói cho ông nghe về pháp môn sai biệt của nghiệp báo thiện ác. Ông hãy lắng nghe và khéo nhớ nghĩ.

Bấy giờ Thủ Ca liền bạch đức Phật:

– Thưa vâng, bạch Thế Tôn, con muốn được nghe.

Đức Phật bảo Thủ Ca:

Read morePHẬT NÓI KINH NGHIỆP BÁO SAI BIỆT CHO TRƯỞNG GIẢ THỦ CA

PHẬT NÓI KINH MẠN PHÁP

Hán dịch: Sa môn Pháp Cự
Việt dịch: Thích Thiện Trì

Đại Tạng quyển 34, Kinh Tập bộ số 739)

Phật bảo A-Nan rằng: Ở đời có người thờ Phật, từ đó về sau được giàu sang. Có người thờ Phật, từ đó về sau gặp nhiều sự suy tổn bất lợi.
A-Nan thưa Phật: Tại sao cũng đồng thờ Phật, mà có người được giàu sang, lợi ích, còn người lại suy tổn bất lợi. Do đâu có sự bất đồng như thế?
Phật đáp: Có người thờ Phật, tìm bậc tu hành minh sư hiểu rõ giới pháp, chơn chánh tu hành, để cầu trao truyền giới pháp, vì muốn dứt trừ tâm tưởng xấu ác, theo đúng với Kinh Pháp, tinh tấn tu hành không trái lời thầy chỉ dạy, giữ gìn giới cấm, dù cho một mảy may như tơ tóc cũng không bao giờ hủy phạm. Người ấy thường được chư Thiên, Thiện Thần ủng hộ, làm điều gì cũng được toại ý, tài lợi mỗi ngày được phát đạt gấp bội, được mọi người cung kính, chắc chắn sẽ được thành Phật, huống nữa là việc giàu sang lợi lạc.

Read morePHẬT NÓI KINH MẠN PHÁP

PHẬT NÓI KINH BẦN CÙNG LÃO CÔNG

Hán dịch: Sa môn Thích Huệ Giản
Việt dịch: Thích Thiện Trì

Như thật tôi nghe, một thuở nọ Phật cùng 1.250 vị Tỳ Kheo vân tập ở vườn cây của Trưởng giả Cấp-Cô-Độc và Thái tử Kỳ-Đà (*) tại nước Xá Vệ. Bấy giờ có 10.000 vị Bồ Tát và Trời, Rồng, Quỷ, Thần, vô số Thính chúng đều cung kính tựu hội vòng quanh Phật, nghe Phật thuyết pháp, tất cả đều vui vẻ. Trong khi đó, có một Ông già bần cùng mà thọ đến hai trăm tuổi, lông mày dài đẹp, hai lỗ tai rộng lớn, răng trắng và đều đặn, hai tay dài quá gối, xem qua dung mạo tựa như người có phước tướng nhưng chịu phải cảnh nghèo khổ, quần áo không đủ để che thân, rách nát lõa lồ, lại thường bị cảnh đói khát, kéo lê từng bước, vừa đi vừa thở một cách mỏi mệt. Đã trải qua mười năm, ông nghe có Phật tại thế, trong lòng rất vui mừng, ngày đêm luôn luôn phát nguyện được gặp Phật.

Read morePHẬT NÓI KINH BẦN CÙNG LÃO CÔNG

PHẬT THUYẾT KINH NHÂN QUẢ BA ĐỜI

Việt dịch Thích Thiền Tâm

Một hôm, Tôn giả A Nan Đà, ở trên hội Linh Sơn cùng với một ngàn hai trăm năm mươi đại Tỳ Kheo câu hội.
Khi ấy A Nan Đà tôn giả, chắp tay đảnh lễ Phật, nhiễu quanh ba vòng, rồi quỳ xuống thưa thỉnh đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn rằng:
– Bạch Thế Tôn! Đến thời mạt pháp, tất cả chúng sinh ở cõi Nam Diêm Phù Đề, nhiều kẻ sinh niệm chẳng lành, không kính Tam Bảo, không trọng cha mẹ, không có tam cang. Năm giềng rối loạn, nghèo khó, thấp hèn, sáu căn chẳng đủ, trọn ngày sát sinh hại mạng, cho đến nghèo giàu sang hèn không đồng nhau. Do nhân duyên quả báo gì khiến nên như thế?

Read morePHẬT THUYẾT KINH NHÂN QUẢ BA ĐỜI