Đại thừa chỉ quán – Phụ lục

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Ghi Chú (1)

Tài liệu để ghi lược truyện này là Chính 46/787 (Nam nhạc Tư đại thiền sư lập thệ nguyện văn), Chính 50/502-504 (Tục cao tăng truyện), Chính 51/98-100 (Thiên thai cửu tổ truyện), Chính 51/1067, 1068, 1070 (Nam nhạc tổng thắng tập), Vạn 98/439 (Chỉ quán thích yếu) và Chỉ quán thuật ký (trang 10). Có 2 tài liệu mà một số ghi chép sau này về tôn giả đều tự nói là tài liệu gốc của họ, đó là Nam nhạc bản kỷ và Thiên thai sơn phương ngoại ký. Nhưng 2 tài liệu này tôi tìm không ra.

Read moreĐại thừa chỉ quán – Phụ lục

Đại thừa chỉ quán – Phần 6 Phụ lục bản dịch luận chỉ quán

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Phụ Lục Bản Dịch Luận Chỉ Quán của Trưởng giả Tâm Minh Lê Đình Thám

Như đã nói trong 1 ghi chú của lời dẫn 1, xin phụ lục sau đây nguyên vẹn bản dịch luận này của trưởng giả Tâm minh. Trưởng giả là bậc thầy của tôi. Bản dich của trưởng giả rất sát chính văn. Xin phụ lục ra để ai muốn thì tham khảo.

Read moreĐại thừa chỉ quán – Phần 6 Phụ lục bản dịch luận chỉ quán

Đại thừa chỉ quán – Phần 5 Hiệu Năng Của Chỉ Quán

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Nói Hiệu Năng Của Chỉ Quán

Chính Văn.-

Chương 4 nói hiệu năng (82) của chỉ quán. Chương này có 3 tiết: tiết 1 căn cứ tánh phân biệt để nói hiệu năng trừ chướng ngại được lợi ích của chỉ quán, tiết 2 căn cứ tánh y tha để nói hiệu năng trừ chướng ngại được lợi ích của chỉ quán, tiết 3 căn cứ tánh chân thật để nói hiệu năng trừ chướng ngại được lợi ích của chỉ quán.

Read moreĐại thừa chỉ quán – Phần 5 Hiệu Năng Của Chỉ Quán

Đại thừa chỉ quán – Phần 4 Phá Danh Ngôn

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Phá Danh Ngôn

Chính Văn.-

Mục 3 phá cái chấp của đại thừa. Hỏi, chỉ đem Tâm tu tập chỉ quán là đủ, cần gì phải dùng ý thức? Đáp, trên kia đã nói rồi, vì ý thức biết danh từ và nghĩa lý, ý thức hủy diệt vọng cảnh, ý thức huân tập bản thức, ý thức làm cho mê hoặc diệt trừ và lý giải thành tựu, nên phải cần đến ý thức. Hỏi, Tâm tự vắng lặng tức là Chỉ, tự chiếu sáng tức là Quán; còn ý thức, danh từ, nghĩa lý, vọng cảnh, thể tánh toàn không phải là có, sao lại bảo ý thức tìm danh từ, biết nghĩa lý, diệt vọng cảnh? Đáp, căn cứ Tâm mà nói thì thật đúng như vậy. Nhưng vô thỉ đến giờ bị vô minh vọng tưởng huân tập nên bất giác khơi động, biểu hiện pháp dơ bẩn; nếu không sử dụng phương tiện mà tìm danh biết nghĩa, y nghĩa tu hành, quán biết cái có của đối cảnh là không phải có, thì do đâu mà được cái dụng vắng lặng chiếu sáng. Hỏi, Tâm tự biết tính nó vốn là vắng lặng thì sự phân biệt tức thì đình chỉ, cần gì dùng đến ý thức? Đáp, Tâm thì bất biến, nhưng bị vô minh che lấp, không thể tự biết vốn là vắng lặng; phải có sự huân tập của trí vô trần thì vô minh mới diệt hết, phân biệt mới đình chỉ. Hỏi, đình chỉ phân biệt thì Tâm vắng lặng, cần gì trí giác huân tập mới xuất hiện vắng lặng chiếu soi? Đáp, nếu không có sự huân tập của trí vô trần thì vô minh nơi Tâm không bao giờ hủy diệt, vô minh không hủy diệt thì phân biệt không đình chỉ.

Read moreĐại thừa chỉ quán – Phần 4 Phá Danh Ngôn

Đại thừa chỉ quán – Phần 3 Nói Như Thật Không

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Nói Như Thật Không

Chính Văn.-

Đoạn 3 lấy 2 mặt như lai tạng để nói Tâm là chân như, thì trước hết hãy nói về mặt như thật không. Vì sao gọi là không? Vì tâm tánh tuy duyên khởi mà thiết lập các pháp trái và thuận là sinh tử và niết bàn, nhưng tâm thể lại bình đẳng nên siêu việt một cách mầu nhiệm các sắc thái dơ bẩn trong sạch. Không những tâm thể bình đẳng, mà các pháp dơ bẩn trong sạch được duyên khởi cũng tự chẳng có. Như đem cái khăn nhìn con thỏ thì con thỏ là không, chỉ do sức mạnh ảo thuật mà hiện ra con thỏ, con thỏ ấy có là chẳng có. Tâm cũng vậy, chỉ do sức mạnh huân tập của 2 nghiệp dơ bẩn trong sạch mà hiện ra 2 pháp dơ bẩn trong sạch. Đem Tâm mà nhìn 2 pháp ấy thì 2 pháp ấy có tức chẳng có. Nên trong kinh đã nói”lưu chuyển là sinh tử, ngưng đi là niết bàn, sinh tử với niết bàn, cả hai đều không thật”. Kinh khác cũng nói,”5 âm là huyễn ảo, cho đến niết bàn cũng là huyễn ảo, nếu có cái gì trên niết bàn nữa Như lai cũng nói là huyễn ảo”. Kinh khác nữa cũng nói,”tất cả không biết bàn, không Phật nhập niết bàn, không niết bàn của Phật, siêu việt giác sở giác, hoặc có hoặc không có, cả hai đều tách rời”. Những lời kinh này đều căn cứ tâm thể bình đẳng mà nói để vắng bặt 2 dụng dơ bẩn trong sạch. Tâm vắng bặt là Tâm sạch không. Đó là lý do vì sao gọi tâm thể là như lai tạng như thật không, chứ không phải không là không tâm thể.

Read moreĐại thừa chỉ quán – Phần 3 Nói Như Thật Không

Đại thừa Chỉ quán – Phần 2 phương tiện chỉ dạy về Tâm

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Mở Đầu
Bản văn của tôn giả Tuệ tư phương tiện chỉ dạy về Tâm (1)

Chính văn .-

Có người nói với tôi (2) , bẩm thụ thân tâm (3) này thì do tu tập mà khác nhau, như do điêu khắc khác nhau mà thành phẩm không đồng. Con nghe tôn giả thấu suốt nghĩa lý cứu cánh, hiểu rõ tôn chỉ sâu rộng, nên vì sự tự thúc dục tu tập mà con kính mong tôn giả dạy cho được nghe về Phật pháp. Tôi trả lời, từ nhỏ tôi nhiễm được phong thái xuất gia, nếm được mùi vị Phật pháp, nhưng ngu muội khó trừ bỏ, tính hạnh chưa thấm nhuần, nên nhục với lời ông hỏi mà không biết nói gì.

Read moreĐại thừa Chỉ quán – Phần 2 phương tiện chỉ dạy về Tâm

Đại Thừa Chỉ Quán – Phần 1 Lược Truyện Tôn Giả Tuệ Tư

Luận Chỉ Quán
Đại thừa Chỉ quán pháp môn: Chỉ quán của đại thừa
HT. Thích Trí Quang dịch giải

Phần I
Lược Truyện Tôn Giả Tuệ Tư (1)

Tôn giả Tuệ tư, có hiệu là Tư đại thiền sư, do hoàng đế nhà Trần phong tặng. Nhưng thường lại hay gọi là Nam nhạc tôn giả. Gọi như vậy là lấy chỗ ở mà gọi người, trọng mà không gọi tên húy.

Tôn giả là trò của tôn giả Tuệ văn, là thầy của đại sư Trí giả. Vị sau là người lập ra tông Thiên thai (Pháp hoa), nên người ta tôn các tôn giả Tuệ văn và Tuệ tư là sáng tổ của tông ấy.

Read moreĐại Thừa Chỉ Quán – Phần 1 Lược Truyện Tôn Giả Tuệ Tư

Thiền Nam truyền – Chương 15: Pháp ứng dụng Thiền định vào đời sống thường nhật

Làm thế nào để đưa cuộc tu của mình vào từng sinh hoạt trong mỗi phút giây đời sống? Ðó là một câu hỏi vô cùng quan trọng. Nó đòi hỏi ở chúng ta một sự tỉnh thức được kết hợp nhuần nhuyễn với tất cả khả năng bản thân: Từ những vận động sinh lý, những sinh hoạt lớn nhỏ, các cảm giác tâm sinh lý cùng tất cả các mối đối giao quan hệ,… mỗi thứ đều là những phút giây Thiền Ðịnh cả.

Read moreThiền Nam truyền – Chương 15: Pháp ứng dụng Thiền định vào đời sống thường nhật

Thiền Nam truyền – Chương 14: Con đường lợi tha

Một trong những vấn đề quan trọng nhất trên con đường tu tập của chúng ta đó chính là làm thế nào để có được những hành động đóng góp hữu hiệu và thích đáng đối với thế giới chung quanh bằng một lý tưởng sống đặt cơ sở trên trí tuệ thiền định: vô cầu, vô chấp cùng với một trí tuệ thấu suốt bản chất rỗng tuếch của vạn hữu. Ở đây chúng ta cần phải có một câu hỏi rằng có sự khác biệt nào giữa những tâm hồn vẫn dấn thân cô độc trên con đường giải thoát.

Read moreThiền Nam truyền – Chương 14: Con đường lợi tha

Thiền Nam truyền – Chương 13: Cuộc đi về của Nguồn

Tiếng Dharma hay Dhamma trong cả Sankrit và Pàli đều có nhiều nghĩa: Chân lý, thiên nhiên, giáo điều, qui phạm… Nói chung, nếu cần nó cũng hàm nghĩa ám chỉ cho vạn vật, vạn sự bất luận tâm lý hay sinh vật lý trong thế giới hiện tượng này. Nhưng bên cạnh đó, từ Dhamma còn có một nghĩa khác là Giáo lý mà mà nếu đọc thấy trong kinh Phật đôi khi ta cũng nên hiểu rằng đó chính là Phật Pháp. Vậy, gom hết tất cả các định nghĩa lại, ta sẽ hiểu được thuật ngữ “thực hành Giáo Pháp”một cách sâu rộng hơn, rằng đó là con đường thấu đáo từng phút giây vận động, tồn tại của tất cả cảm nghiệm và chính mình sống trọn vẹn với thực tại một cách hài hòa, bao dung hiểu theo mọi nghĩa.

Read moreThiền Nam truyền – Chương 13: Cuộc đi về của Nguồn