Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 64

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 64)

Pháp Sư Tịnh Không

Kinh văn: “Ư bỉ nhị thập nhất câu đê Phật độ, công đức trang nghiêm chi sự, minh liễu thông đạt, như nhất Phật sát”.

Khoa đề nhỏ là “viên mãn”. Viên mãn là thành tựu, thành tích, hiệu quả. Phía trước “quán sát”, “chọn lựa”, “cần tu” đều là nhân duyên. Chỗ này giảng là quả đức.

“Nhị thập nhất câu đê”. “Câu đê” là danh từ số lượng của Ấn Độ, chính là ngàn vạn của Trung Quốc. Một cái câu đê chính là một ngàn vạn, 21 câu đê chính là phía trước nói 210 ức. Tại vì sao phía trước nói 210 ức, chỗ này thì nói 21 câu đê? Đây là lão cư sĩ Hạ Liên Cư hội tập kinh văn nguyên bản dịch không phải là một bản. Hội tập phải trung thành với nguyên bản dịch, không được tùy tiện cải sửa những chữ này. Cải sửa chữ thì bạn không trung thực, bạn tùy tiện sửa kinh. Nhất định phải giữ nguyên văn tự của nguyên bản dịch. Khi giảng giải, chúng ta có thể đem nó nói ra.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 64

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 63

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 63)

Pháp Sư Tịnh Không

Kiến tư phiền não rất khó hiểu, cũng rất khó nói được rõ ràng. Chúng ta rất muốn đoạn nhưng bắt đầu đoạn từ đâu? Không hề biết. Cho nên tôi ở trong giảng đường thường hay nhắc nhở các đồng tu, chúng ta luôn phải tìm được một pháp phương tiện, tìm chỗ bắt tay vào, nhất định phải nỗ lực chăm chỉ mà làm, làm được bao nhiêu tính bấy nhiêu, quyết định có chỗ tốt đối với chính mình. Vậy bắt tay vào từ chỗ nào? Kiến tư phiền não là chấp trước, trần sa phiền não là phân biệt, vô minh phiền não là vọng tưởng. Vậy chúng ta biết được nó là thuộc về chấp trước, chúng ta bắt tay vào từ đây, không chấp trước nữa. Từ chỗ nào không chấp trước? Chúng ta đối với tất cả mọi người, tất cả sự việc, tất cả mọi vật buông bỏ đi ý niệm khống chế, không còn chấp trước. Quyết định không nghĩ, quyết định không có một ý niệm là ta phải khống chế một người, khống chế một vật, khống chế một việc, cái ý niệm này không nên có. Đoạn kiến tư phiền não bắt tay vào từ chỗ này.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 63

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 62

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 62)

Pháp Sư Tịnh Không

Kinh văn: “Pháp Tạng bạch ngôn: “Kỳ nghĩa hoằng thâm, phi ngã cảnh giới. Duy nguyện Như Lai, ứng Chánh Biến Tri, quảng diễn chư Phật, vô lượng diệu sát. Nhược ngã đắc văn, như thị đẳng pháp, tư duy tu tập, thệ mãn sở nguyện””.

Phía trước chúng ta xem thấy Bồ Tát Pháp Tạng thỉnh pháp với lão sư, cũng chính là thỉnh giáo. Lão sư trả lời rất hay. Trước tiên từ trong thí dụ khích lệ Ngài, người chỉ cần chân tâm cầu đạo, có thể tinh tấn không giải đãi thì quyết định sẽ có thành tựu. Chỗ này cũng chính là nhà Phật thường nói: “Phật thị môn trung, hữu cầu tất ứng”. Bồ Tát Pháp Tạng phát ra nguyện quá hy hữu, chân thật là đáng được chúng ta tán thán tận đáy lòng. Ngài không chỉ mong cầu làm Phật, mà còn yêu cầu thành tựu của Ngài siêu vượt các chư Phật. Đại nguyện này đã được tán thán của lão sư. Lão sư dạy bảo Ngài, sự việc này Ngài phải chính mình quán sát lại là tu học pháp phương tiện gì Ngài mới có thể thành tựu, mới có thể mãn nguyện. Câu nói này chúng ta phải tường tận.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 62

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 61

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 61)

Pháp Sư Tịnh Không

PHẨM 5

CHÍ TÂM TINH TẤN

Kinh văn: “Đệ ngũ: Chí tâm tinh tấn”.

Ở phẩm trước, chúng ta xem thấy Di Đà Như Lai ở nhân địa phát đại thệ nguyện, tôi đã giảng nói qua tường tận với các vị rồi. Sau khi phát nguyện thì nhất định phải có hành. Nếu như không có hành thì nguyện này gọi là hư nguyện, chúng ta gọi là không nguyện, vĩnh viễn không thể hiện thực, đương nhiên bất cứ thành tựu gì đều không cần phải nói. Cho nên nghĩ lại, tại vì sao chính mình tu học cũng dùng thời gian rất dài mà không có được thành tựu? Nguyên nhân chính là có nguyện nhưng không có hành, có giải nhưng không có chứng, cho nên vẫn là dùng tâm luân hồi tạo nghiệp luân hồi. Đây là tâm bệnh của chúng ta. Tâm bệnh này không nhẹ, đó là bệnh nặng, chúng ta vạn nhất không nên xem thường. Chúng ta xem thấy Bồ Tát tu hành có thể thành Phật then chốt chính là ở giải hành tương ưng, giải giúp cho hành, hành giúp cho giải thì mới có thể thành tựu. Chúng ta học Phật, ở giải môn ít nhiều đều có một ít nền tảng, nghe kinh thời gian nhiều rồi, đương nhiên càng nghe càng tốt.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 61

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 60

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 60)

Pháp Sư Tịnh Không

“Hằng phóng quang minh chiếu nhất thiết”.

“Quang” là trí quang. “Chiếu nhất thiết”, thế xuất thế gian tất cả pháp không có thứ nào không thông đạt tường tận thì gọi là chiếu nhất thiết. Mười phương ba đời quá khứ, hiện tại, vị lai, quá khứ vô thỉ, vị lai vô cùng, tất cả thảy đều thông đạt tường tận. Cái năng lực này từ do đâu mà có? Năng lực chính là ở “an trụ Tam Ma Địa” mà ra. Thực tế mà nói, Tam Ma Địa chính là chân tâm, là bổn tánh của chúng ta. Ngày nay chúng ta đã bỏ mất đi chân tâm bổn tánh, lăn lộn trong sáu cõi, cho nên đời sống khổ đến như vậy, đáng thương đến như vậy. Chư Phật Bồ Tát giáo huấn đối với chúng ta không gì khác hơn là giúp chúng ta hồi phục lại tự tánh mà thôi. Mê là chính mình mê, ngộ vẫn là phải chính mình giác ngộ, chư Phật Bồ Tát làm tăng thượng duyên cho chúng ta, còn chúng ta phải nương vào giác ngộ của chính mình. Tại vì sao chúng ta không giác ngộ? Vẫn là một câu nói cũ: “Không chịu buông bỏ”, cho nên không giác ngộ.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 60

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 59

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 59)

Pháp Sư Tịnh Không

Loại thứ tư, Đệ Nhất Nghĩa Tất Đàn

Mục tiêu chân thật ở sau cùng là Đệ Nhất Nghĩa Tất Đàn, giúp cho họ thành Phật. Làm một người tốt, được phước báo trời người cũng không tệ, nhưng không cứu cánh, vì người cũng phải chết. Bởi vì đời người sống không lâu nên phước của bạn hưởng cũng không lâu. Làm thế nào có thể học đến không chết, không sanh, không diệt? Làm thế nào có thể gìn giữ phú quý của bạn ngàn năm, vạn thế vĩnh viễn không suy? Vậy thì phải làm Phật. Không làm Phật thì việc này không thể làm được. Mục tiêu sau cùng là giúp cho họ thành Phật. Bạn xem, Phật dùng phương pháp xảo diệu đến cỡ nào! Dùng phương pháp này để xây dựng mối quan hệ với mọi người, quan hệ giữa người và người.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 59

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 58

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 58)

Pháp Sư Tịnh Không

PHẨM 4

PHÁP TẠNG NHÂN ĐỊA

(Tiếp theo)

Kinh văn:

“Giả linh cúng dường hằng sa thánh

Bất như kiên dũng cầu chánh giác”.

Đoạn kinh văn này là nói rõ A Di Đà Phật tu hành phát nguyện ở nhân địa. Kinh văn phân thành sáu đoạn nhỏ. Đoạn nhỏ thứ nhất là “nguyện văn đồng Phật”, đoạn thứ hai là “huệ siêu bỉ ngạn”, đoạn thứ ba là “như Phật cứu khổ”, đoạn thứ tư là “tất linh thành Phật”. Những chỗ này chúng tôi đã giới thiệu qua. Trên đây là đoạn thứ năm “kiên dũng cầu chánh giác”.

Kinh văn tuy là chỉ có hai câu nhưng ý nghĩa rất sâu, hiện tiền chúng ta phải nên học tập. Từ trên bề mặt của kinh văn mà thấy, gần như là tu cúng dường không quan trọng lắm, cầu chánh giác là quan trọng, nhưng trên thực tế thì hai việc này đều quan trọng như nhau. Tuy là đều như nhau, trong đây vẫn là có phân ra chủ khách. Câu phía trước là nói tu phước, câu phía sau là nói tu huệ. Phật pháp, đặc biệt là Phật pháp Đại thừa, Thế Tôn luôn dạy chúng ta phước huệ song tu, hai việc này đều là ngang nhau, không thể nào chấp trước, phải nên đồng thời tu học, hỗ tương lẫn nhau mới có thể chứng được quả vị viên mãn. Chúng ta ở trong kệ Tam Quy, đọc đến “quy y Phật nhị túc tôn”, chữ “nhị” này chính là tu phước và tu huệ, hai câu này, hai loại này đều đạt đến cứu cánh viên mãn.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 58

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 57

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 57)

Pháp Sư Tịnh Không

Ba La Mật Đa thông thường chúng ta dịch là “độ”, đơn giản gọi là lục độ, bố thí độ. Bố thí độ là gì? Đoạn phiền não. Đoạn loại phiền não nào? Phiền não xan tham, đoạn dứt lòng tham ái, đoạn dứt lòng bỏn xẻn, đây mới gọi là bố thí Ba La Mật. Phật dùng việc này để làm phương tiện giáo học, vì sao vậy? Tham là đại phiền não, phiền não ba độc. Tham-sân-si gọi là ba độc. Tất cả chúng sanh đều có lòng tham ái, thuận theo ý của mình thì đều sanh tham ái. Đối tượng của tham ái là năm dục sáu trần. Năm dục là tài, sắc, danh, thực, thùy; sáu trần là sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, tất cả những đối tượng mà bạn tham thích đều bao gồm ở trong đó. Bạn tham những thứ này, bạn khởi lên phiền não này rồi, cho nên bạn không thể ra khỏi sáu cõi luân hồi, bạn phải tạo nghiệp thọ báo. Chư Phật Như Lai các Ngài có trí tuệ chân thật cứu cánh viên mãn, các Ngài hiểu rõ, các Ngài dùng phương pháp giúp bạn đoạn phiền não. Bạn đoạn phiền não rồi thì bạn mới có thể ra khỏi sáu cõi luân hồi, vậy mới gọi là bạn chân thật được độ, bạn từ bố thí được độ. Bố thí được phước, đó chỉ là việc ngoài da không đáng kể.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 57

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 56

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 56)

Pháp Sư Tịnh Không

Kinh văn:

“Thường hành bố thí cập giới nhẫn

Tinh tấn định huệ Lục Ba La

Vị độ hữu tình linh đắc độ

Dĩ độ chi giả sử thành Phật”.

Bài kệ này trong phán khoa là “tất linh thành Phật”. Trong bốn câu văn thì đã đầy đủ tứ hoằng thệ nguyện, hai câu phía trước là thường hành lục độ, bao gồm học pháp môn, đoạn phiền não, câu thứ ba là độ chúng sanh, câu sau cùng là thành Phật đạo, cho nên viên mãn đầy đủ ý nghĩa của tứ hoằng thệ nguyện. Lục Ba La Mật là hành trì của Phật, cũng chính là nói chư Phật Như Lai thị hiện ở sáu cõi, ở mười pháp giới, các Ngài biểu hiện ra là cái gì? Trong Phật pháp gọi là thị hiện, người hiện tại chúng ta gọi là biểu diễn, đời sống công việc giáo học đối nhân xử thế tiếp vật của các Ngài đã biểu diễn ra, sáu điều này toàn bộ đều bao gồm trong đó. Bồ Tát học Phật cũng thực tiễn ngay trong cuộc sống thường ngày. Nếu như rời khỏi đời sống mà học Phật thì là trống không, không khế hợp thực tế, có lý luận không có sự thật, vậy thì liền biến thành huyền học. Phật pháp có sự có lý, lý sự hòa dung, đó mới là trí tuệ chân thật. Trong kinh văn, chúng ta phải đặc biệt chú trọng hai chữ “thường hành”.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 56

Kinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 55

KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 55)

Pháp Sư Tịnh Không

Kinh văn:

“Nguyện ngã đắc Phật thanh tịnh thanh

Pháp âm phổ cập vô biên giới

Tuyên dương giới định tinh tấn môn

Thông đạt thậm thâm vi diệu pháp”.

Từ bài kệ này về sau là phát nguyện của Bồ Tát Pháp Tạng, đây là hình thành 48 nguyện chân thật. Do đây có thể biết, Bồ Tát khởi tâm động niệm tất cả đều là vì phổ độ chúng sanh, cho nên về sau mới có 48 nguyện đại viên mãn. Trong kệ tụng từ thứ ba đến thứ chín đều là nói rõ tình hình của phát nguyện. Bài này là “nguyện âm thanh đồng Phật”.

Read moreKinh Vô Lượng Thọ giảng – HT Tịnh Không – phần 55