Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 12 Từ thời Mật giáo thịnh hành đến Phật giáo cận đại.

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG XII – TỪ MẬT GIÁO THỊNH HÀNH ĐẾN PHẬT GIÁO CẬN ĐẠI

TIẾT I. UYÊN NGUYÊN CỦA MẬT GIÁO

– Ba La vương triều

Như chương trước đã nói, sau thời đại của vua Giới Nhật, Phật giáo bắt đầu có xu hướng suy sụp. Nhưng tại đông Ấn Độ, dưới sự bảo hộ của vương triều Ba la mà Phật giáo kéo dài được trong thời gian năm trăm năm. Thành quả của năm trăm năm này đó là Đại thừa Mật giáo đi từ long thịnh đến suy vong.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 12 Từ thời Mật giáo thịnh hành đến Phật giáo cận đại.

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 11 Vương triều Cấp Đa và Phật giáo sau vương triều này.

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG XI – VƯƠNG TRIỀU CẤP ĐA VÀ PHẬT GIÁO SAU VƯƠNG TRIỀU NÀY

TIẾT I. PHẬT GIÁO THỜI VƯƠNG TRIỀU CÂP ĐA

Sự hưng suy của Vương triều

Vương triêu Cấp Đa được lập nên vào năm 320 sau Công nguyên, bởi vua Chiên Đà La Cấp Da (Chánh Cần Nhật Vướng). Đóng đô tại thành Hoa Thị, thống lĩnh cả khu vực trung Ấn Độ, vị vua đời thứ hai là Sa Mổ Đà La(1), tức vua Tân Nhật, ông chính phục cả đông bộ và nam bộ Ấn Độ.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 11 Vương triều Cấp Đa và Phật giáo sau vương triều này.

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 10 Phật giáo Đại thừa hệ Vô Trước.

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG X – PHẬT GIÁO ĐẠI THỪA HỆ VÔ TRƯỚC

TIẾT I. BỒ TÁT VÔ TRƯỚC

Ở chương trước có đề cập đến kinh điển của thời trung kỳ Đại thừa là do yêu cầu thời đại, vào có người cho là nó được thành lập vào thời gian từ năm hai trăm đén năm bốn trăm sau Công nguyên, hơn nữa, kinh Đại Niết Bàn, kinh Đại Pháp Cổ đều lưu hành ở nam Ấn Độ; kinh Lăng Già thì lấy bờ biển phái nam Ấn Độ làm địa điểm thuyết pháp. Nhân đấy, có thể nói các kinh điển này với kinh Bát Nhã đều được thành lập tại nam Ấn Độ. Nhưng tư tưởng trong những kinh này cùng với kinh Đại thừa cũng thuộc nam Ấn Độ ở thời kỳ trước đó có chỗ trái nghịch nhau; đấy là sự thực.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 10 Phật giáo Đại thừa hệ Vô Trước.

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 9 Phật giáo Đại thừa hệ Long thọ và kinh điển của hệ này về sau.

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG IX – PHẬT GIÁO ĐẠI THỪA HỆ LONG THỌ VÀ KINH ĐIỂN CỦA HỆ NÀY VỀ SAU

TIẾT 1: BỒ TÁT LONG THỌ.

– Phép phân hệ của tư tưởng Đại thừa.

Về tổng quan mà nói, thì Phật pháp vốn dĩ chỉ một “vị”, đó là giải thoát. Nhưng về xu hướng phát triển thì không thể không có khác biệt. Luận vè tư tưởng “thừa thượng khải hạ” (tiếp nhận từ đời trước, để mở lối cho đời sau), theo Địch Nguyên Vân Lai có thể chia làm hai hệ thống lớn

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 9 Phật giáo Đại thừa hệ Long thọ và kinh điển của hệ này về sau.

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 8 Thời kỳ đầu của Phật giáo Đại thừa.

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG VIII – THỜI KỲ ĐẦU CỦA PHẬT GIÁO ĐẠI THỪA

TIẾT I. CĂN NGUYÊN CỦA ĐẠI THỪA PHẬT GIÁO.

– Tư tưởng sớm nhất của Đại thừa.

Sự hưng khởi của Phật giáo Đại thừa diễn ra sau khi đã trải qua thời kỳ Phật giáo Bộ phái. Bộ phái Phật giáo là do Phật giáo nguyên thỉ phát triển mà hình thành. Do đó, Đại Thừa Phật giáo là sự phát triển kế tiếp của Bộ phái Phật giáo, ấy là làm phục hưng lại tinh thần căn bản của đức Phật. Sự tiến xa của Phật giáo Bộ phái đó là luận thư của Nhất Thiết Hữu Bộ. Luận thư là để phân tích về Pháp, và đưa ra chi mạt (có tính) cố định, khiến cho sự hoạt bát của Phật pháp vào khuôn khổ giới hạn, chẳng khác xây tường chặn bước tiến tới phía trước.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 8 Thời kỳ đầu của Phật giáo Đại thừa.

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 7 Nghệ thuật Phật giáo vương triều vua A Dục và sau đó.

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG VII – NGHỆ THUẬT PHẬT GIÁO – VƯƠNG TRIỀU VUA A DỤC VÀ SAU ĐÓ

TIẾT I. SỰ HƯNG SUY CỦA VƯƠNG TRIỀU.

– Sự tàn lụi của vương triều Khổng Tước.

Chính cuộc của Ấn Độ, tính từ khi tổ phụ của vua A Dục chưa kiến lập vương triều Khổng Tước, thì tại quốc nội, Ấn Độ không thể thống nhất được nổi, bởi các dị tộc từ tây bắc không ngớt xâm nhập vào nội địa Ấn Độ; lúc vương triều Khổng Tước hưng khởi, chính là lúc Ấn Độ đánh lui được thế lực của Hy Lạp do A Lịch Sơn để lại tại nước Ấn, mãi đến thời A Dục Vương, Ấn Độ mới xuất hiện cục diện đại thống nhất.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 7 Nghệ thuật Phật giáo vương triều vua A Dục và sau đó.

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 6 Giáo nghĩa của Đại Chúng Bộ và Hữu Bộ

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG VI – GIÁO NGHĨA CỦA ĐẠI CHÚNG BỘ VÀ HỮU BỘ

TIẾT I. HAI BỘ PHÁI CĂN BẢN

– Tính chất đặc biệt của hai Bộ.

Dưới thời vua A Dục, Phật giáo truyền từ Ấn Độ hướng về nam Ấn Độ để phát triển, đấy là hướng phát triển của Đại Chúng Bộ, và lấy nhân vật Đại Thiên làm trung tâm. Từ trung Ấn Độ hướng về tây Ấn và bắc Ấn Độ để phát triển, thì đó là “chân thực ngã”, “tế tâm thức”, “thắng nghĩa ngã” đồng dạng hướng phát triển của Thượng Tọa Bộ. Có khả năng Thượng Tọa Bộ lấy ngài Mạt Lan Đề làm nhân vật trung tâm.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 6 Giáo nghĩa của Đại Chúng Bộ và Hữu Bộ

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 5 Sự phân chia Bộ Phái Phật giáo

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

Chương V: Sự phân chia bộ phái Phật giáo.

TIẾT I. PHÂN HỆ VÀ PHÂN PHÁI

– Tứ chúng.

Nguyên nhân của việc phân phái được khởi đi từ nhiều hệ tư tưởng không giống nhau. Vấn đề này, chương trước đã có nói đến ít nhiều. Ðến thời vua A Dục, việc phân phái là từ “Tứ Chúng” chứ không phải từ hai Bộ.

Luận Dị Bộ Tông Luân và Bộ Chấp Dị Nghị(1) đều nói là do Tăng chúng phân rã mà thành Tứ chúng.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 5 Sự phân chia Bộ Phái Phật giáo

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 4 A Dục Vương và Đại Thiên

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG IV – A DỤC VƯƠNG VÀ ĐẠI THIÊN

TIẾT I. CÔNG SỰ CỦA VUA A DỤC.

– Sự phân biệt của Phật giáo và vua A Dục.

Phật giáo sau khi trải qua lần kết tập thứ hai, về thái độ đối với giới luật, tuy đã phân thành Thượng Tọa Bộ và Đại Chúng Bộ, nhưng về giáo nghĩa và giáo đoàn vẫn chưa xảy ra hiện tượng đối lập nổi bật. Nhưng đến thời vua A Dục, thì tự việc Luật chế mà phát triển thành tranh chấp, và đều thông qua việc dùng lý nghĩa để luận biện. Kết quả, Đại Chúng Bộ chiếm ưu thế tại trung Ấn Độ, nhờ thái độ tự do tiến bộ.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 4 A Dục Vương và Đại Thiên

Lịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 3 Nguyên thỉ Phật giáo và Tam Tạng Kinh Điển

LỊCH SỬ PHẬT GIÁO ẤN ĐỘ
Pháp sư Thánh Nghiêm – Thích Tâm Trí dịch
Nhà xuất Bản Phương Đông TP. HCM 2008

CHƯƠNG III – NGUYÊN THỈ PHẬT GIÁO VÀ TAM TẠNG KINH ĐIỂN

TIẾT I – II: PHẬT GIÁO NGUYÊN THỈ

Cách Phân Kỳ của Lịch Sử Phật Giáo

Sau khi Phật nhập Niết bàn, Ngài trở thành nhân vật lịch sử. Đối với cách phân kỳ của lịch sử Phật giáo Ấn Độ, các học giả cận đại vẫn chưa đồng ý và chấp nhận lấy “thuyết” nào làm chuẩn mực, hiện tại xin đơn cử năm thuyết để tham khảo.

Read moreLịch sử Phật giáo Ấn Độ – Chương 3 Nguyên thỉ Phật giáo và Tam Tạng Kinh Điển