[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 16

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN XVI

330.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn ở trong đại giảng đường, bên bờ hồ Di-hầu, thuộc nước Tỳ-xá-ly. Có bốn mươi Tỳ-kheo Ba-lợi-xà-ca ở nơi thanh vắng, đắp y phấn tảo, siêng năng khất thực, đang ở địa vị hữu học, chưa ly dục. Họ đồng đến gặp Phật, lạy sát chân Ngài, ngồi qua một bên.
Thế Tôn suy nghĩ: “Các Tỳ-kheo này đều ở nơi thanh vắng, đắp y phấn tảo, tận lực hành khất thực, nhưng chưa đoạn trừ các kết sử, Ta sẽ thuyết pháp thích hợp cho họ, làm các Tỳ-kheo ngay tại chỗ ngồi tâm đắc giải thoát, sạch các kết lậu.”

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 16

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 15

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN XV

298. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Vào giữa đêm, có một vị trời tên là Nhân-đà-la với hào quang rực rỡ, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật, đảnh lễ sát chân Ngài, ngồi qua một bên, nói kệ:

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 15

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 14

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN XIV

269. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại núi Kỳ-ni, thuộc thành Vương xá.
Vào giữa đêm, có một Thiên nữ tên Cầu-ca-ni-sa, trước đây là Ba-thuần-đề Nữ, với hào quang rực rỡ khác thường chiếu sáng cả núi ấy, đến gặp Đức Phật, lạy sát dưới chân, ngồi qua một bên, nói kệ:

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 14

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 13

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN XIII

250. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một Trưởng giả thỉnh Đức Phật và chư Tăng thọ trai. Thế Tôn cùng đại chúng đến nhà vị đại Trưởng giả ấy.
Tôn giả Bà-kỳ-xa theo thứ tự được phân công, ở nhà bảo vệ tăng xá. Bấy giờ có nhiều phụ nữ đến tăng xá, trong số đó có một cô gái rất xinh đẹp. Bà-kỳ-xa thấy cô gái ấy, bị sắc đẹp lôi cuốn, tâm sanh dục tưởng, nên suy nghĩ: “Ta đang vọng tưởng mất lợi ích lớn. Thân người khó được, chết rồi khó được lại. Nếu sanh tâm này thật là bất thiện, thà bỏ thân mạng, không làm theo dục tưởng. Ta thật không xứng là người xuất gia. Vì sao? Ta thấy cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, không kiềm chế được tâm, phát sanh dục tưởng. Ta nên nói về sự nguy hiểm đáng nhàm chán”.

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 13

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 12

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN XII

214. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một Tỳ-kheo-ni tên Khoáng Dã, vào sáng sớm, mặc y, mang bát vào thành khất thực, sau khi thọ trai rửa bát xong, muốn đi đến rừng Đắc nhãn.
Ma vương Ba-tuần suy nghĩ: “Sa-môn Cù-đàm đang ở trong rừng Đắc nhãn thuộc Xá-vệ. Tỳ-kheo-ni Khoáng Dã, đệ tử của ông ta, vào thành khất thực, sau khi thọ trai rửa bát xong, xếp tọa cụ muốn vào rừng Đắc nhãn. Ta phải quấy nhiễu cô ấy.

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 12

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 11

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN XI

199. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại thành Vương xá. Bấy giờ có Phạm chí tên Ưu-trắc đến gặp Đức Phật. Sau khi chào hỏi, vị ấy ngồi qua một bên, thưa:
–Thưa Cù-đàm, thế giới hữu biên hay vô biên?
Đức Phật bảo Ưu-trắc:
–Ta không đáp câu hỏi này.
Ưu-trắc nói:
–Thưa Cù-đàm, tôi hỏi thế giới hữu biên hay vô biên, Ngài đều không đáp. Nếu như vậy, thông thường Ngài thuyết pháp, giải thích vấn nạn là đáp điều gì?

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 11

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 10

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN X

190. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại rừng trúc Ca-lan-đà, thuộc thành Vương xá.
Bấy giờ Phạm chí Độc Tử đến gặp Đức Phật, sau khi
thăm hỏi, ngồi qua một bên, bạch Phật:
–Thưa Thế Tôn, con có chút nghi ngờ, muốn thưa hỏi. Ngài là Bậc Đa Văn, xin Ngài cho phép.
Đức Phật bảo Độc Tử:
–Nếu có nghi ngờ, tùy ý nêu hỏi.

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 10

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 09

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN IX

161. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Có một vị trời với hào quang rực rỡ khác thường, chiếu sáng cả khu Kỳ viên, đến gặp Đức Phật rồi ngồi qua một bên, nói kệ:
Không sống vườn Hoan hỷ
Không thể nào được vui
Ở cõi trời Ba ba
Tiếng khen khắp thế giới
Các vị Thiên nhân ấy
Thường ở vườn cõi này.
Thế Tôn nói kệ đáp:

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 09

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 08

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN VIII

132. Tôi nghe như vầy:
Một thời, Đức Phật ở tại khu lâm viên Kỳ-đà Cấp cô độc, thuộc nước Xá-vệ.
Bấy giờ, vào giữa đêm, có một vị trời với hào quang rực rỡ đến chỗ Đức Phật, lạy sát dưới chân, ngồi qua một bên. Ánh sáng của vị trời ấy chói lọi, chiếu sáng khắp cả Kỳ viên. Vị trời ấy sau khi an trụ, nói kệ:

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 08

[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 07

BIỆT DỊCH KINH TẠP A-HÀM
QUYỂN VII

TỤNG 2: Phần 2
122.
Bấy giờ, Đức Thế Tôn ở tại rừng trúc Ca-lan-đà trong thành Vương xá.
Trong thành có một nghệ sĩ trưởng, hiệu là Động Phát. Ông ta đến gặp Đức Phật, lạy sát dưới chân, ngồi qua một bên, thưa:
–Thưa Đức Cù-đàm, trước đây con đã từng gần gũi và được nghe các nghệ sĩ kỳ cựu lão thành nói: “Bày biện dụng cụ trên sân khấu, trình diễn nhiều màn vui chơi, khảy đàn, tấu nhạc, đánh trống, ca hát cho cả trăm ngàn vạn người đến xem, ai làm những việc ấy, sau khi qua đời, được sanh lên cõi trời Quang chiếu”. Lời nói như vậy là đúng hay sai?

Read more[0100] BIỆT DỊCH TẠP A HÀM KINH – QUYỂN 07