Kinh Hiền Ngu: Phẩm 24 – Trùng Tín

Phẩm thứ hai mươi bốn TRÙNG TÍN

Chính tôi được nghe: Một thời đức Phật ở nước Xá Vệ tại vườn cây của ông Cấp Cô Độc và Thái tử Kỳ Đà.

Thuở đó có ông Trưởng giả, nhà giàu lại không có con trai, ông bà thường hay đi cầu đạo ở các miếu thần, vì lòng thành kính khẩn nguyền, nên bà sinh được cậu con trai quý.

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 24 – Trùng Tín

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 23 – Kim Thiên

Kinh Hiền Ngu Quyển Thứ Năm
Việt dịch HT Thích Trung Quán

23/ Phẩm thứ hai mươi ba KIM THIÊN

Chính tôi được nghe: Một thời đức Phật ở nước Xá Vệ, tại vườn cây của ông Cấp Cô Độc và Thái tử Kỳ Đà giảng thuyết chánh pháp cho bốn chúng tu tập.

Tại thành này có ông Trưởng giả nhà giàu sinh được cậu con trai mình sắc vàng, phúc đức đầy đủ.

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 23 – Kim Thiên

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 22 – Bà Lão Bán Nghèo

Phẩm thứ hai mươi hai BÀ LÃO BÁN NGHÈO

KHI bấy giờ Tôn giả Ca Chiên Diên đi giáo hóa ở nước A Bàn Đề, gặp một bà lão đương ngồi khóc ở bên bờ sông! Ngài hỏi:

– Bà lão tại sao khóc?

– Bạch Tôn giả! Con tuổi tác già yếu, vì túng thiếu nghèo khổ phải đi ở mướn cho nhà ông Trưởng giả; ông ấy cay nghiệt quá! Nhà giàu lòng tham sẻn bạo ác, không có Từ tâm. Sớm hôm bắt con hầu hạ, ngoài ra còn làm các việc, ít khi được nghỉ ngơi, hoặc có lầm lỗi gì, thì bị đánh đập, áo không đủ che thân, cơm không đủ no miệng, chết cũng không được, sống thì khổ, vì thế nên con khóc!

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 22 – Bà Lão Bán Nghèo

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 21 – Hai vợ chồng nghèo

Phẩm thứ hai mươi mốt HAI VỢ CHỒNG NGHÈO

Chính tôi được nghe: Một thời Đức Thế Tôn ở nước Xá Vệ, tại Tinh xá Kỳ Hoàn giảng thuyết cho bốn chúng tu tập.

Thuở đó có ông Trưởng giả sinh được cô con gái, dong nghi tốt đẹp, vào bậc nhất nhì hạng nữ lưu trong nước, lạ thay! Cô này sinh ra đã có miếng lụa trắng bọc quanh người. Thấy thế cha mẹ cô cho là quái gở, mời Thầy về coi, Thầy nói:

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 21 – Hai vợ chồng nghèo

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 20 – Người không tai, mắt, mũi, lưỡi

Phẩm thứ hai mươi NGƯỜI KHÔNG TAI, MẮT, MŨI, LƯỠI

Khi bấy giờ đức Thế Tôn ở nước Xá Vệ tại Tinh xá Kỳ Đà giảng thuyết chính pháp cho bốn chúng.

Nước ấy có ông Trưởng giả nhà giàu sinh hạ năm cô con gái, không có con trai.

Giữa lúc vợ ông có mang thì ông chết.

Luật nước: – Nếu ai không có con trai, sau khi chết tài sản sẽ thuộc về Chính phủ.

Sau khi ông Trưởng giả này chết chính quyền địa phương lại tịch biên tài sản. Người con gái lớn của ông đến tâu vua:

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 20 – Người không tai, mắt, mũi, lưỡi

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 19 – Sa Di Hộ Giới

Phẩm thứ mười chín SA DI HỘ GIỚI

NGƯỜI đã thọ giới phải giữ giới, dầu cho mất thân mạng cũng không nên phá giới. Tại sao? Giới là nền tảng của người tu Đạo, là một lối đi vững chắc qua Trời Người lên cõi Phật, là một bí pháp hết lậu nghiệp, là con đường thẳng vào thành Niết bàn, là chốn an lạc giải thoát đời đời.

Người giữ giới được thanh tịnh, công đức ấy vô lượng vô biên; ví như biển lớn, sâu không đáy, rộng không bờ, thâu nạp muôn loài, như A Tu La Ma Kiệt ngư, cùng tất cả các loài thủy tộc.

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 19 – Sa Di Hộ Giới

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 18 – Xuất Gia Công Đức

Kinh Hiền Ngu Quyển Thứ Tư
Việt dịch HT Thích Trung Quán

Phẩm thứ mười tám XUẤT GIA CÔNG ĐỨC

CHÍNH tôi được nghe: Một thuở nọ đức Phật ở nước Ma Già Đà, tại thành Vương Xá trong vườn Trúc Ca Lan Đà.

Buổi thuyết pháp này đức Phật nói về công đức xuất gia. Ngài nói rằng:

– Nếu người nào cho con trai con gái, đứa ở trai đứa ở gái, hoặc người dân hay chính mình đi xuất gia, công đức ấy thực là vô biên nếu đem tỷ với phước báu của bố thí, dầu có được hưởng phúc đến mười đời trên cõi nhân, cõi thiên cũng không bằng công đức cho một người đi xuất gia hay tự mình đi xuất gia.

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 18 – Xuất Gia Công Đức

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 17 – Ưu Ba Tư Na

Phẩm thứ mười bảy ƯU BA TƯ NA

MUỐN thành Phật phải tôn trọng Phật, phải khao khát giáo lý của Ngài, phải đọc tụng thọ trì, phải diễn thuyết kinh pháp. Chính những người cư gia tụng kinh thuyết pháp, chư thiên quỷ thần còn ham nghe, phương chi người xuất gia cho đến người đi đường tụng kinh đọc kệ thường thường vẫn có chư thiên theo nghe.

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 17 – Ưu Ba Tư Na

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 16 – Vua Đại Quang Minh

Phẩm thứ mười sáu VUA ĐẠI QUANG MINH

NGƯỜI có trí lanh lợi, thì sự nhận xét minh mẫn, gặp việc gì trở ngại cũng giải quyết mau lẹ, gặp một duyên nhỏ có thể làm đại nghiệp. Kẻ biếng nhác ngoan độn, dẫu có gặp thắng duyên cũng không thể phát tâm cao cả.

Bởi thế con người luôn luôn phải có sự tiến hóa làm lòng, lập chí tạo tác những thiện duyên gây thành đại nguyện thì mai này sẽ kết quả rực rỡ tôn nghiêm.

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 16 – Vua Đại Quang Minh

Kinh Hiền Ngu: Phẩm 15 – Cứ Đà Thí Thân

Kinh Hiền Ngu Quyển Thứ Ba
Việt dịch HT Thích Trung Quán

Phẩm thứ mười lăm CỨ ĐÀ THÍ THÂN

Chính tôi được nghe: Một thời đức Phật ở nước La Duyệt Kỳ, tại núi Kỳ Xà Quật.

Đức Thế Tôn khi đó bị cảm chứng phong, các đệ tử đi triệu ông Kỳ Vực Y Vương vào điều trị, ông hòa ba mươi hai vị dược tô dâng lên và bạch Phật rằng:

– Kính lạy đức Thế Tôn! Thời khí năm nay bất hòa, biến nhiều thứ bệnh lạ, con thành kính luyện thứ thuốc này, cúi xin mỗi ngày dùng ba mươi hai lạng.

Read moreKinh Hiền Ngu: Phẩm 15 – Cứ Đà Thí Thân