Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 60

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 60

Phẩm 59: MA-NI-LÂU-ĐÀ (Phần 2)
Bấy giờ Đức Phật bảo các Tỳ-kheo:
–Này các thầy, tên ăn trộm thêm dầu ngọn đèn trước tháp Bích-chi-phật thuở ấy là ai? Chớ nên nghĩ gì khác, đó là Tỳ-kheo Ma-ni-lâu-đà này.
Ma-ni-lâu-đà thuở xưa là cư sĩ Đại Tài, kiếp sau lại làm tên ăn trộm, vì nhân duyên thêm dầu vào đèn tháp thờ Bích-chi-phật, với tâm thanh tịnh, phát nguyện: “Nguyện đời vị lai ta không rơi vào các đường ác, thường sinh trong cõi trời và người.” Nhờ nghiệp báo đó, sinh ra đời chưa từng ở trong cõi ác, thường được an lạc ở cõi trời người.
Lúc đó, vị ấy có nguyện: “Vào đời vị lai ta thường gặp Đức Thế Tôn như vậy hay hơn thế nữa. Bao nhiêu giáo pháp của Ngài nói ra, tôi nguyện mau tỏ ngộ.” Do nghiệp đó nên ngày nay được gặp Ta và xuất gia, thọ giới Cụ túc.
Lại thuở ấy phát nguyện:

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 60

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 59

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 59

Phẩm 58: NHÂN DUYÊN CỦA BÀ-ĐỀ-LỢI-CA (Phần 3)
Bấy giờ Trưởng lão Đề-bà-đạt-đa thấy A-nan đi gặp
Đức Phật nên hỏi:
–Trưởng lão A-nan, thầy đi đâu đó?
A-nan đáp:
–Tôi định đến yết kiến Đức Phật.
Đề-bà-đạt-đa nói:
–Này A-nan, nếu thầy nhất định đi, xin đợi tôi chốc lát, tôi cũng sẽ đến xin phép Thân giáo sư, rồi tôi cùng thầy đi đến Đức Phật.
Đề-bà-đạt-đa liền đi đến chỗ Tôn giả Bạt-da-sắc-tra Tăng-già đảnh lễ dưới chân, đứng về một bên, bạch:
–Thưa thầy, con muốn yết kiến Đức Phật. Cúi xin thầy thương mến cho phép.

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 59

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 58

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP QUYỂN 58 Phẩm 58: NHÂN DUYÊN CỦA BÀ-ĐỀ-LỢI-CA (Phần 2) Bấy giờ Trưởng lão Ưu-ba-ly Ba-đa suy nghĩ: “Nay Thế Tôn đã không cho đồng tử Đề-bà-đạt-đa xuất gia, nếu ta vội cho xuất gia thì ta không đúng.” Nghĩ như vậy rồi liền bảo Đề-bà-đạt-đa: –Đồng tử phải nghe … Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 58

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 57

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 57

Phẩm 57: NHÂN DUYÊN NAN-ĐÀ (Phần 2)
Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo Trưởng lão Nan-đà:
–Đúng vậy! Đúng vậy! Người nào gần gũi bạn xấu, cùng với họ kết làm bạn bè, giao du với nhau thì tuy kết bạn trong thời gian ngắn, sau do huân tập việc xấu, khiến cho tiếng xấu đồn xa.
Đức Thế Tôn nhân việc này mà nói kệ:
Từ tấm chiếu cỏ để phơi cá
Dùng tay rút lấy cọng cỏ lát
Tay người bị thối mùi cá chết
Gần gũi bạn xấu cũng như vậy!

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 57

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 56

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 56

Phẩm 56: NHÂN DUYÊN CỦA LA-HẦU-LA (Phần 2)
Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:
–Này các thầy, Ta nhớ thuở xưa, cách đây rất lâu, gần làng nọ trong nước Ca-thi, có một đồi núi tên là Uất-trưng-già. Phía Nam núi này có một khu rừng nhiều cây, số đến mười vạn loại, hoa quả sum suê, cành lá rậm rạp, từ xa trông thấy như đám mây xanh. Ở trong rừng có rất nhiều hồ sen rải rác đó đây tô điểm khu rừng. Rừng này rộng lớn, hết sức yên tĩnh.

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 56

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 55

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 55

Phẩm 55: NHÂN DUYÊN CỦA ƯU-BA-LY (Phần 3)
Này các thầy Tỳ-kheo, nếu các thầy có phân vân về đồng tử hớt tóc lúc ấy thì chớ có ý nghĩ gì khác, chính là Ưu-ba-ly này vậy. Thuở xưa, Ưu-ba-ly cạo râu tóc cho vị Bích-chi-phật đã phát nguyện: “Tôi nguyện đời đời kiếp kiếp, nếu làm được thân người thì thường sinh trong nhà thợ hớt tóc.” Lúc đó vị ấy lại nguyện: “Tôi nguyện không sinh trong các ác đạo.” Do vì quả báo của sức phát nguyện ấy nên từ đó đến nay không sinh trong các ác đạo, chỉ sinh trong cõi trời và cõi người, hưởng nhiều hạnh phúc, hiện đã được tự lợi như vậy.

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 55

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 54

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 54

Phẩm 55: NHÂN DUYÊN CỦA ƯU-BA-LY (Phần 2)
Bấy giờ hai người bạn thân thấy vị Bích-chi-phật bay đi trong hư không một cách tự do, trong tâm hết sức hoan hỷ, tràn ngập toàn thân không thể tự chế, chắp tay cung kính đảnh lễ dưới chân vị Bích-chi-phật, phát lời thệ nguyện: “Hôm nay, chúng con nguyện ở đời vị lai thường gặp được vị Giáo sư như vậy hoặc hơn thế nữa. Những giáo pháp của Giáo sư nói ra, chúng con nghe rồi đều thông đạt và nguyện không sinh vào các đường ác.”

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 54

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 53

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 53

Phẩm 54: NHÂN DUYÊN CỦA ƯU-ĐÀ-DI (Phần 2)
Bấy giờ, vua Thâu-đầu-đàn đem tất cả những người trong cung của mình, những người trong cung của Thái tử Tất-đạt-đa, ngoài ra còn đem theo các quyến thuộc khác, là đồng tử dòng họ Thích và các thuộc hạ, lại đem bốn binh chủng, trăm quan đại thần, các tướng soái hộ vệ và các cư sĩ, trưởng giả kỳ cựu nơi các xóm làng, thành ấp. Để thể hiện oai thế của nhà vua và hiển bày tinh thần đức độ của mình nên nhà vua đem theo các đại thần, thân tộc, binh chủng hộ vệ chung quanh như vậy.

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 53

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 52

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 52

Phẩm 54: NHÂN DUYÊN ƯU-ĐÀ-DI (Phần 1)
Bấy giờ Đức Phật bảo Xá-lợi-phất:
–Này Xá-lợi-phất, Ta sắp du hành các nước, trước tiên sẽ đến mảnh đất tươi đẹp, nơi quê hương của Ta.
Xá-lợi-phất liền rời tòa đứng dậy, sửa y phục, bày vai bên phải, chắp tay bạch Phật:
–Thưa Thế Tôn, khi nào Đức Thế Tôn du hành các nước để quán sát xóm làng?

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 52

Kinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 51

KINH PHẬT BẢN HẠNH TẬP
QUYỂN 51

Phẩm 53: BỔN SINH CỦA PHẬT THI-KHÍ (Phần 2)
Thấy thợ săn cầm gậy đến, nai chúa dùng kệ bảo nai cái:
Kia là thợ săn, họ sắp đến
Mặc áo da nai, thân đen sạm
Nay đến quyết lột lấy da ta
Chặt nhỏ thân ta, họ mang về.
Khi ấy nai cái ngước nhìn thợ săn đang tiến đến trước mặt mình, nói kệ:
Lành thay bác thợ săn!
Nay nên trải cỏ ra
Trước mổ da thịt ta
Rồi giết nai chúa sau.
Thợ săn hỏi nai cái:
–Nai chúa này cùng với ngươi thân thuộc thế nào?
Nai cái đáp:
–Nai chúa này là chồng của tôi, hết sức yêu kính nhau. Vì vậy nên tôi nghĩ thế này: “Mong rằng chúng tôi chẳng bị cảnh ái biệt mà phân ly.” Vì vậy xin bác giết tôi trước, sau mới giết nai chúa.

Read moreKinh Phật Bản Hạnh Tập – Quyển 51