Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 12 – Phẩm Mười Hai Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XII – Phẩm Mười Hai Kệ

(CCXLI) Sìlavat (Thera. 63)

Trong thời đức Phật hiện tại, ngài sanh ở Ràjagaha (Vương Xá), con của vua Bimbisàra (Tần-bà-ta-la), và được đặt tên là Sìlavat. Khi đến tuổi trưởng thành, anh ngài là Ajàtasattu làm vua, muốn giết ngài, nhưng không giết được, vì ngài sống đời sống cuối cùng và chưa chứng quả A-la-hán. Rồi Thế Tôn, biết sự việc đã xảy ra bảo Mahà Maggallàna đi mời ngài đến. Hoàng tử Sìlavat xuống voi, thích nghi giáo lý với tâm tánh của ngài, ngài khởi lòng tin, xuất gia, và sau một thời gian, chứng quả A-la-hán. Rồi ngài ở Kosala, và khi Ajàtasattu sai những người đến giết ngài, ngài dạy cho những người ấy, hóa độ và những người ấy xuất gia học đạo. Và ngài giảng cho họ như sau:

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 12 – Phẩm Mười Hai Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 01 – Một Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương I – Một Kệ

-ooOoo-

Phẩm Một

Ðảnh Lễ Ðức Thế Tôn Bậc A-La-Hán Chánh Ðẳng Giác

(I) Subhùti (Thera. 1)

Trong thời đức Phật hiện tại, ngài sanh ở Sàvatthi, trong gia đình vị Cố vấn Sumana, em trai Ông Anàthapindika (Cấp Cô Ðộc), được đặt tên là Subhùti. Trong ngày ông Cấp Cô Ðộc dâng cúng vườn Kỳ Viên cho đức Phật, ngài có chứng kiến. Sau khi nghe pháp, ngài khởi lòng tin và xuất gia. Thọ Ðại giới xong, ngài thâm hiểu hai loại giới luật. Ðược Thế Tôn cho một đề tài để thiền quán, ngài đi vào rừng để hành thiền. Sau khi triển khai thiền quán, ngài chứng quả A-la-hán. Rồi ngài bắt đầu thuyết pháp, không phân biệt giới hạn, được trở thành vị Tỷ-kheo đệ nhất về hạnh Từ vô lượng. Khi Ngài đi khất thực, ngài vẫn hành thiền, và khi xuất thiền, ngài mới nhận đồ ăn, và như vậy đem lại công đức lớn cho thí chủ và ngài trở thành vị xứng đáng được bố thí đệ nhất. Do vậy, Thế Tôn có nói: ‘Này các Tỷ-kheo, Subhùti được xem là vị Tỷ-kheo đệ nhất về hạnh từ bi vô lượng, xứng đáng được cúng dường’.

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 01 – Một Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 21 – Phẩm Bảy Mươi Mốt Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XXI – Phẩm Bảy Mươi Mốt Kệ
(Ðại Tập)

(CCLXIV) Vangìsa (Thera. 109)

Trong thời đức Phật hiện tại, ngài sanh ở Sàvatthi, trong một gia đình Bà-la-môn, được đặt tên là Vangìsa và được dạy ba tập Vệ-đà. Ngài được trọng vọng cúng dường, nhờ gõ trên sọ người và biết được kiếp trước của người ấy. Các Bà-la-môn thấy Vangìsa là một nguồn lợi dưỡng nên đem ngài đi chỗ này chỗ khác. Trong ba năm, Vangìsa đoán kiếp trước trên các sọ người được mang đến, và lấy tiền khoảng một trăm, một ngàn, Kahapana (đồng tiền vàng) mỗi đầu người. Ngài nghe danh tiếng của Thế Tôn, muốn đến yết kiến Thế Tôn, nhưng các Bà-la-môn ngăn lại.

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 21 – Phẩm Bảy Mươi Mốt Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 20 – Phẩm Sáu Mươi Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XX – Phẩm Sáu Mươi Kệ

(CCLXIII) Mahà-Moggallàna (Thera. 104)

Ðời ngài được kể với đời ngài Sàriputta (CCLIX). Sau khi xuất gia một tuần, ở gần làng Kallavàla tại Magadha, trong khi du hành ngài bị hôn trầm thụy miên và được Thế Tôn dạy: ‘Này Moggallàna, biếng nhác không giống với im lặng của bậc Thánh’. Ngài liền tinh tấn chế ngự sự yếu đuối của mình. Khi chỉ nghe đề tài về các giới do đức Phật giảng dạy, ngài chứng được quả A-la-hán. Một thời, Thế Tôn ở tại Jetavana, xác chứng ngài là bậc thần thông đệ nhất. Các bài kệ của ngài được kiết tập thứ nhất.

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 20 – Phẩm Sáu Mươi Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 19 – Phẩm Năm Mươi Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XIX – Phẩm Năm Mươi Kệ

(CCLXII) Tàlaputta (Thera. 97)

Trong thời gian đức Phật hiện tại, ngài sanh trong một gia đình kịch sĩ, trở thành thiện xảo trong nghề diễn kịch thích hợp với người trong gia tộc và trở thành lừng danh khắp Ấn Ðộ, như nhà lãnh đạo một ban hát với năm trăm nữ nhân, với sự huy hoàng của nghề kịch, ngài dự các lễ ở làng, ở thị trấn, ở cung điện vua, và rất được sủng ái và danh tiếng. 

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 19 – Phẩm Năm Mươi Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 18 – Phẩm Bốn Mươi Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XVIII – Phẩm Bốn Mươi Kệ

(CCLXI) Mahà-Kassapa (Thera. 94)

Bậc Ðạo Sư đã ra đời, đang chuyển pháp luân và ở tại Ràjagaha (Vương Xá), khi ấy tại làng Bà-la-môn Mahàtittha ở Ràjagaha, ngài ra đời tên Pippali-mànava, con bà vợ chính của Bà-la-môn Kapila. Pippali-mànava, không chịu lập gia đình, xin ở nhà để hầu hạ cha mẹ, sau khi cha mẹ chết, sẽ xuất gia. Ðể làm cho bà mẹ bằng lòng, ngài cho làm tượng một thiếu nữ trẻ đẹp, mặc áo đỏ và đeo đồng trang sức, và nói với bà mẹ rằng nếu bà tìm cho được một thiếu nữ như vậy, ngài sẽ chịu lập gia đình. Bà mẹ sai các người Bà-la-môn đem theo tượng ấy và tìm cho được một thiếu nữ giống như vậy. Họ đến Sàgala, đặt tượng trên bờ sông và ngồi xuống xa bức tượng. 

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 18 – Phẩm Bốn Mươi Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 17 – Phẩm Ba Mươi Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XVII – Phẩm Ba Mươi Kệ

(CCLVIII) Phussa (Thera. 87)

Trong thời đức Phật hiện tại, ngài sanh làm con một vị vua trị vì một tỉnh, được đặt tên là Phussa, và được giáo dục trong mọi tài năng của thanh niên hoàng tộc. Nhưng ngài có tâm hướng khác thường, không thiên về thế tục, nên khi nghe một vị Trưởng lão thuyết pháp, ngài khởi lòng tin và xuất gia. Tu tập thiền định, ngài phát triển thiền quán và sau một thời gian, chứng được sáu thắng trí.

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 17 – Phẩm Ba Mươi Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 16 – Phẩm Hai Mươi Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XVI – Phẩm Hai Mươi Kệ

(CCXLVIII) Adhimutta (Thera. 71)

Trong thời đức Phật hiện tại, ngài sanh là con người chị của Trưởng lão Sankicca. Ngài xuất gia dưới sự hướng dẫn của cậu ngài, và khi còn là Sa-di, đã chứng quả A-la-hán. Sống hưởng an lạc giải thoát, ngài muốn thọ Ðại giới và đi về nhà để xin phép bà mẹ. Khi ngài đi, ngài bị các kẻ cướp bắt ngài và muốn dâng ngài để tế thần. Các tên cướp tấn công ngài nhưng ngài đứng, không khuất phục. Tên tướng cướp lấy làm ngạc nhiên, tán thán ngài và nói:

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 16 – Phẩm Hai Mươi Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 15 – Phẩm Mười Năm Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XV – Phẩm Mười Lăm Kệ

(CCXLVI) Anna-Kondanna (Thera. 69)

Sanh trước Thế Tôn tại làng Donavatthu, không xa Kapilavatthu bao nhiêu, trong một gia đình Bà-la-môn rất giàu có, ngài được gọi với tên gia tộc là Kondanna. Lớn lên, ngài biết ba tập Vệ-đà và giỏi về đoán tướng. Khi bậc Bồ-tát mới sanh, ngài là một trong tám vị Bà-la-môn được mời đến đoán tướng. Dầu ngài mới học nghề, ngài thấy các tướng của bậc Ðại nhân trên đứa bé và nói, vị này sau sẽ thành Phật. Rồi ngài sống, chờ đợi vị Bồ-tát xuất gia. Khi vị Bồ-tát xuất gia, lúc hai mươi chín tuổi, Kondanna được nghe tin, liền xuất gia với bốn vị Bà-la-môn đoán tướng khác, như Vappa v.v… và trong sáu năm sống ở Uruvelà, gần vị Bồ-tát, khi vị Bồ-tát đang tu khổ hạnh. Lúc vị Bồ-tát không tu khổ hạnh nữa, các vị này chán chường bỏ đi đến Isipatana (chư Tiên đọa xứ).

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 15 – Phẩm Mười Năm Kệ

Trưởng Lão Tăng Kệ: Chương 14 – Phẩm Mười Bốn Kệ

ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM

KINH TIỂU BỘ

Việt dịch: Hòa thượng Thích Minh Châu
—o0o—

TRƯỞNG LÃO TĂNG KỆ

Chương XIV – Phẩm Mười Bốn Kệ

(CCXLIV) Revata (Thera. 67)

Các bài kệ của vị Trưởng lão này đã được đề cập trong phẩm một các bài kệ trước (XLII). Khi đến già, một hôm ngài đi đến yết kiến đức Phật và trú ở Sàvatthi, trong một ngôi rừng. Cảnh sát đến, đuổi bắt kẻ trộm, kẻ trộm quăng đồ ăn trộm gần ngài rồi bỏ chạy, các cảnh sát chạy đến, thấy đồ ăn trộm, liền bắt ngài dẫn đến vua Pasenadi. Vua truyền thả ngài và hỏi có phải ngài đã lấy trộm đồ? Ngài thuyết pháp nói lên sự kiện ngài không có thể làm một sự việc như vậy và nói những bài kệ như sau:

Read moreTrưởng Lão Tăng Kệ: Chương 14 – Phẩm Mười Bốn Kệ