Ngũ Phần Luật – 36. Phần V – Chương 5 – Pháp Ngăn Bố tát

CHƯƠNG V : PHÁP NGĂN BỐ-TÁT

Hán dịch: Tam tạng Phật-đà-thập và Trúc Đạo Sinh dịch
Việt dịch: Tỳ-kheo Thích Đỗng Minh
Hiệu chính và phụ chú:
Tỳ-kheo Thích Đức Thắng
Tỳ-kheo Thích Tâm Nhãn

Đức Phật ở nước Chiêm-bà,[3] bên sông Hằng, hôm ấy nhằm ngày 15 Bố-tát, đức Thế Tôn cùng chúng Tỳ-kheo kẻ trước người sau vây quanh ngồi nơi đất trống, Ngài nhìn khắp trong chúng Tăng rồi im lặng đình chỉ Bố-tát.
Đầu đêm đã qua, A-nan[4] từ chỗ ngồi đứng dậy, đến trước Phật kính lễ sát chân, quỳ gối, chắp tay bạch Phật: “Kính bạch đức Thế Tôn đầu đêm đã qua, chúng Tăng ngồi đã lâu, cúi xin Thế Tôn vì các Tỳ-kheo thuyết giới.” Đức Thế Tôn im lặng, A-nan trở về chỗ ngồi.
[181a01] Giữa đêm lại qua, A-nan lại bạch như vậy, Phật cũng im lặng. Cuối đêm, A-nan lại bạch: “Tướng ánh sáng đã muốn xuất hiện, chúng Tăng ngồi đã lâu, cúi xin Thế Tôn vì các Tỳ-kheo thuyết giới.” Đức Phật nói với A-nan: “Chúng không thanh tịnh, Như Lai không thể nói giới.”
Khi ấy, Mục-kiền-liên khởi ý nghĩ: “Nay trong chúng này ai là người không thanh tịnh, nên đức Thế Tôn mới nói như vậy”, bèn quan sát khắp chúng thấy một Tỳ-kheo ngồi gần bên đức Phật là phi Tỳ-kheo mà tự nói là Tỳ-kheo, phi Sa-môn tự nói là Sa-môn, không tu phạm hạnh, tự nói là tu phạm hạnh, thành tựu ác pháp, che giấu lỗi ấy, không bỏ tà kiến.
Mục-kiền-liên liền từ chỗ ngồi đứng dậy đến trước Tỳ-kheo kia, nói: “Đức Như lai đã thấy thầy, thầy phải đi ra khỏi chỗ này liền, đừng ngồi nơi đây nữa”, bèn nắm tay kéo ra ngoài cửa, rồi Mục-kiền-liên trở về ngồi lại chỗ cũ.
Đức Phật nói với Mục-kiền-liên: “Này Mục-kiền-liên! Lạ thật! Quái thật! Chưa từng có người ngu si như thế, không tự biết tội lỗi của mình, để đến nỗi khiến cho người ta kéo tay mình bỏ ra ngoài.”
Ngay khi ấy, A-nan lại từ chỗ ngồi đứng dậy bạch Phật: “Bạch đức Thế Tôn, trong chúng đã thanh tịnh, xin Thế Tôn vì các Tỳ-kheo nói giới.”
Đức Phật bảo A-nan: “Từ nay các thầy tự cùng nhau nói giới, Ta không thể lại vì Tỳ-kheo nói được. Tại sao vậy? Nếu trong chúng không thanh tịnh, mà Như Lai nói giới thì người phạm tội kia, đầu họ bị bể làm bảy phần.”4 Đức Phật lại bảo A-nan: “Biển cả có tám thứ chưa từng có, A-tu-la thích ở trong đó. Tám thứ ấy là gì? Biển cả sâu từ từ; nước thủy triều không quá hạn; không dung nạp tử thi; trăm sông chảy về, không có tên riêng; vạn dòng nước chảy về mà không tăng giảm; sản xuất chân châu, Ma-ni, San hô, lưu ly, ngọc kha (loại đá giống ngọc), vàng, bạc, pha lê và các châu báu, chúng sanh có thân hình lớn đều ở trong đó; đồng một vị mặn. Đó là tám thứ. Chánh pháp của Ta đây cũng lại như vậy, có tám thứ chưa từng có, các Tỳ-kheo đều cùng vui sống trong đó. Tám thứ đó là gì? Chế cấm từ từ; giáo giới từ từ; học hỏi từ từ; các đệ tử của Ta đối với những giới đã chế cấm trọn đời không dám vượt qua; có tội bị loại ra ngoài; tất cả chủng tộc xuất gia đều bỏ tộc tánh riêng mà xưng là Sa-môn Thích tử; các thiện nam tử, thiện nữ nhơn xuất gia phần nhiều đắc Vô dư Niết-bàn mà không thêm bớt; có các pháp bảo như là Tứ niệm xứ, cho đến tám Thánh đạo phần, các pháp trợ đạo; có các đại nhơn, A-la-hán hướng A-la-hán, cho đến Tu-đà-hoàn hướng Tu-đà-hoàn, ở trong chánh pháp; người nào vào trong đó đều hưởng một vị giải thoát. Đó là tám thứ.”
Bấy giờ, nhóm sáu Tỳ-kheo phạm tội không sám hối mà Bố-tát, có Tỳ-kheo cũng bắt chước như vậy, các Tỳ-kheo bạch Phật, Phật dạy: “Không nên làm như vậy, [181b01] vi phạm, phạm Đột-kiết-la.” Các Tỳ-kheo vẫn cố ý phạm tội không sám hối mà Bố-tát, Phật dạy: “Nên ngăn việc Bố-tát.” Có các Tỳ-kheo hoặc chưa Bố-tát bèn ngăn, hoặc Bố-tát rồi mới ngăn… những cách ngăn Bố-tát như vậy đều như trong vấn đề ngăn Tự tứ5 đã nói.



  • Leave a Comment