Vua Trần Nhân Tông và Trúc Lâm Yên Tử

Năm 1299, vua Nhân Tông xuất gia tại chùa Hoa Yên núi Yên tử, lấy hiệu là Hương Vân Đầu Đà (sau này vua đổi hiệu là Trúc Lâm Đầu Đà). Vua được nhận là người truy ền thừa chính thức của phái Yên Tử, thế hệ thứ sáu, tiếp nối v ị tổ sư thứ năm là thiền sư Huệ Tuệ. Từ đó trở đ i, phái Yên Tử trở thành nổi tiếng, thế l ực lan rộng trong triều đình và giữa nhân gian. Một ông vua đã từng đánh bại cuộc xâm lăng của nhà Nguyên, một ông vua đã đ em hòa bình và thịnh trị cho dân, một ông vua nh ư thế khi đi xuất gia chắc chắn đã gây nên một tiếng vang lớn và khiến tất cả mọ i người trong nước hướng nhìn về ngọ n núi Yên Tử. Đạo Phật trở thành yếu tố tâm lý liên kết toàn dân lại trong một mục đích xây dựng và bảo vệ quốc gia. Nhân Tông và Anh Tông là những nhà chính trị gi ỏi, nhưng đồng thời cũng là những Phật tử thật sự. Nhà phê bình lịch sử có thể nói họ lợi dụng đạo Phật cho chính trị nhưng nhà phê bình văn hóa cũng có thể nói họ là những người Phật tử sùng đạo.

In 1299 King Tran Nhan Tong became a monk having the name of Huong Van Dau Da (then had another name Truc Lam Dau Da). He lived in Hoa Yen Pagoda. He was the sixth founder of Yen Tu Chan Sect after Master Hue Tue – the fifth founder. Yen Tu Chan Sect became popular and since then had its influence on the Tran Dynasty as well as ordinary people’s lives. King Tran Nhan Tong was a King who had defeated the Mongol invaders, bringing peace and happiness to his people. His resigning the throne and becoming a monk made people admire him and Yen Tu Mountain where the King lived after becoming a monk was considered as a symbol of a spiritual life. Buddhism then became a significant factor that united people’s heart and mind to build and to protect the nation. Tran Nhan Tong and Tran Anh Tong were not only talented politicians but faithful Buddhist. From historians’ viewpoint, Tran Nhan Tong and Tran Anh Tong were excellent politicians who made use of Buddhism for their political purposes; however, they were seen as faithful Buddhist by cultural researchers.

Phong trào Phật giáo nhập thế gọi là Trúc Lâm yên Tử chỉ hưng th ịnh cho đến khoảng giữa th ế kỷ thứ mười bốn. Sau đó, phong trào yếu dần. Từ đây cho đến cu ối th ế kỷ thứ mười sáu, thiếu sự nâng đỡ của những ông vua Phật tử, đạo Ph ật rút lui về căn cứ của mình ở chùa trên núi và nơi thôn quê. Các chùa ở thủ đô Thăng Long thôi đóng vai trò quan trọng về chính trị.

The movement of applying Buddhism to daily life named Truc Lam Yen Tu had been popularized until the middle of the 14th century, and then the movement gradually slowed down. From this time to the 16th century, because there were not significant supports like before, Buddhism remained only in small pagodas in the mountains or in the countryside. Pagodas in Thang Long capital no longer played their political role as they did previously.

Mộ t thời gian sau ngày xuất gia, vua Nhân Tông đã đổi pháp hiệu là Trúc Lâm. Ta biết rằng vị tổ thứ hai của thiền phái Yên Tử, thiền sư Đạo Viên (hay Viên Chứng) ngày xưa đã được ban hiệu là Trúc Lâm quốc sư. Nhân Tông đã xuất gia và đã trở nên một vị cao tăng, tổ sư th ứ sáu của phái Yên Tử và là tổ sư thứ nhất của phái Trúc Lâm: ta g ọi vua bằng pháp hiệu Trúc Lâm của vua, trong khi không quên rằng Trúc Lâm quốc sư Đạo Viên là một vị tiền bối của vua.

After becoming a monk, King Tran Nhan Tong had himself another name as Truc Lam. Truc Lam was once the named of Master Dao Vien or Vien Chung, the second founder of Yen Tu Chan Sect, who was given the title “National AdvisorỂ by the king of that period of time.

Trúc Lâm Đầu Đà tên tục là Trần Khâm, con của vua Trần Thánh Tông, sinh năm 1258, lên ngôi vua năm 20 tuổ i, xuất gia năm 41 tuổi và tịch năm 1308 vào lúc 51 tuổi. Tác giả Đại Việt Sử Ký Toàn Thư viết: “Vua được tinh anh của thánh nhân, đạo mạo thuần túy, nhan sắc như vàng, th ể chất hoàn toàn, thần khí tươi sáng, hai cung đều cho là lạ, g ọi là Kim Tiên Đồng Tử; ở vai bên tả có nốt ruồi đ en, cho nên có thể cáng đáng được việc lớn: ở ngôi 14 năm, nhường ngôi 5 năm, xu ất gia 8 năm, thọ 51 tuổ i, băng ổ am Ngọa Vân núi Yên Tử. Hòa nhã, cố kết lòng dân, sự nghiệp phục hưng làm vẻ vang đời trước, thực là vua hiền của nhà Trần. Song vui lòng ở kinh Phật, tuy bảo là đến siêu thoát, nhưng không phải là đạo trung dung của thánh nhân”. Sử thần Ngô Sĩ Liên còn nói: “Nhân Tông trên thờ Từ Cung tỏ rõ hiếu đạo, dưới dùng người hiền lập nên võ công, nếu không phải bậc nhân minh anh vũ thì sao được như thế? Duy có việc xuất gia là không hợp với đạo trung dung”. Đó là những lời phê bình về vua Nhân Tông của các sử thần theo Nho Giáo.

Truc Lam Dau Da, whose real name was Kham Tran, was the eldest son of King Tran Thanh Tong. Kham Tran was born in 1258, took the throne at the age of 20, became a monk at 41, and passed away in 1308 at the age of 51. “Dai Viet Su Ky Toan Thu” (The Complete History of the Great Viet) wrote: “the King was very smart, talented, and good-looking. There was a black dot on his right shoulder that was a sign of a national leader. He was on the throne for 14 years, abdicating for 5 years, leaving his royal life for a monk for 8 years, and passed away at the age of 51 at Ngoa Van Pagoda in Yen Tu Mount. He was a very gentle man who always tried to unify all people for a noble cause of building the nation. His success of rebuilding the nation honored his forefathers. He was a good king of the Tran Dynasty and also a person who admired and thoroughly mastered Buddhism.” Historian Ngo Si Lien wrote: “The fact that King Tran Nhan Tong worshipped Tu Cung to show his respect and that he chose good and faithful people to serve and help him showed that he was an outstanding person. However, only his becoming to a monk was not in the Midway theory.” That was also comments from Confucian historian.

Hồi còn nhỏ tuổi, Trúc Lâm đã có ý không mu ốn làm vua, và muốn nhường địa vị đông cung thái tử cho em. Sách Tam Tổ Thực Lục nói: “Một đêm vào giờ Tý, vua vượt thành mà đ i, muốn đến núi Yên Tử. Đến chùa ở núi Đông Cứu thì trời sáng, liền vào ẩn nấp trong tháp. Vị t ăng trụ trì thấy tướng mạo dị thường liền đem thức ăn khoản đãi. Hôm ấy thái hậu và vua Thánh Tông sai quần thần đi tìm tứ tán, bất đắc dĩ vua phải về. Khi lên ngôi, tuy ngồi trên chín bệ vinh quang nhưng sinh hoạt rất thanh tịnh. Một hôm ngủ trưa tại chùa Tu Phúc trong đại nội, vua mộng thấy trên rốn mình nở ra một hoa sen lớn nh ư bánh xe, trên đó có đức Phật vàng. Bên cạnh, có người chỉ vào vua mà hỏi: biết đức Phật này không? Đó là đức Biến Chiếu Tôn đấy! Vua tỉnh th ức, đem giấc mộng nói lại cho Thánh Tông nghe, ai cũng l ấy làm lạ. Từ đó thường ăn chay tránh thịt cá, long nhan gầy mòn. Thánh Tông thấy th ế lấy làm lạ, hỏi. Điều Ngự (tức Nhân Tông) cứ thực trình bày. Thánh Tông khóc nói: Ta đã già, trông cậy vào một mình ngươi, nếu ng ươi như thế thì làm sao nối được thịnh nghiệp của tổ tông?

When Tran Nhan Tong was very young, he was chosen to be the king, but he did not want to become a king and was willing for his brother to take the position instead of him. Tam To Thuc Luc (book of the Tran Dynasty) wrote: “One night, the King escaped the castle and went to Yen Tu Mountain. At dawn the King got into a small temple at Dong Cuu Mount and hid himself in a tower. Seeing a very smart and gentle man in the young man (the King), the master of the temple offered him a meal. However, the escape was not successful since the King was escorted back to the castle by King Thanh Tong’s order. On the throne, the King still had a very simple life. It is said that one afternoon, when taking a nap at Tu Phuc pagoda, the King had a nice dream of a lotus with a gold Buddha status blooming on his belly button. There was someone who pointed to the status and said that it was Bien Chien Ton Buddha. The King woke up and told King Thanh Tong (his father) that dream. Since then the King often had vegetarian meal and his health was getting bad and worse. Being worried about the King’s health, King Thanh Tong said: “I am already old, so you are the person who will be in charge of the country. If you are not in good health, you cannot be able to take over the responsibility.”

Điều Ngự cũng khóc. Điều Ngự thánh tính thông minh, hiếu họ c, nhiều tài, đọ c khắp các loại sách, thông suốt cả n ội điển (Phật h ọc) lẫn ngoại điển, thường mờ i các vị thi ền khách tới cùng giảng cứu Thiền học. Điều Ngự cũng tìm tới tham khảo với Tuệ Trung thượng sĩ, và do đó thâm nhập được cốt tủy củ a Thiền học, cho nên thường lấy tư cách đệ tử để đối đãi với Tuệ Trung”.

King Tran Nhan Tong cried. At his present time, the King was very talented, fond of studying and reading. He mastered Buddhism, thoroughly understood many things from military strategies to ordinary things in life. He usually invited Zen masters to his palace to discuss about Zen. He also came to learn more about Zen at Tue Trung Thuong Si Zen Master; and he considered himself as a discipline of Tue Trung Thuong Si.

Đã đành Trúc Lâm thờ Tuệ Trung làm thầy, nhưng khi xu ất gia thọ 250 giới của một vị tỳ kheo thì Tuệ Trung vốn là cư sĩ, không thể truyền giới cho vua được. Ai là hòa thượng trao truyền giớ i pháp cho Trúc Lâm, và vua thọ giới ở đâu? Hẳn người làm Hòa thượng đầu đàn truyền giới là thiền sư Huệ Tuệ, lúc ấy đang lảnh đạo sơn môn Yên Tử, tổ sư thứ n ăm của thiền phái. Và lễ thọ giới xuất gia của Trúc Lâm chắc chắn được tổ chức trên núi Yên Tử.

Although being considered as the King’s master, Tue Trung Thuong Si could not be the master of the ceremony in which the King became a monk because Tue Trung Thuong Si was not a monk. Then Hue Tue Master, who was the leader and also the fifth founder of Yen Tu Chan Sect, was the master of the ceremony that took place in Yen Tu Mount.

Trúc Lâm tuy học với Tuệ Trung nh ưng khác với Tuệ Trung ở chỗ vua rất chú trọng về mặt hình tướng của sự việc. Trúc Lâm xứng đáng là vị sáng tổ của một môn phái, ng ười lãnh đạo của một giáo hội. Vua có ý định xu ất gia rất sớm nhưng ý định này chỉ được thực hiện vào năm 1299.

Truc Lam followed Master Tue Trung to study Buddhism; however, he found his different methodology of focusing on the characteristics of forms. Truc Lam was a great founder of a chan sect, a leader of a religious organization. The King intended to leave his royal palace and become a monk in early years; finally, his dream became reality in 1299.

Source: gdptvn-hoaky

Leave a Comment