Tăng đồ nhà Phật – Tỳ Kheo và Tỳ Kheo Ni

TĂNG ĐỒ NHÀ PHẬT (HÁN VIỆT)
Đoàn Trung Còn – Nguyễn Minh Tiến dịch và chú giải

TỲ-KHEO VÀ TỲ-KHEO NI

LỄ THỌ GIỚI TỲ-KHEO

Bài này của phái Đàm-vô-đức-bộ, ngài Đàm-đế soạn năm 254 theo Dương lịch.

Trước hết, người xin thọ cụ túc giới đứng trước chư tăng mà thưa thỉnh hòa thượng rằng:

Kính bạch đại đức, xin một lòng thương tưởng đến tôi. Tôi tên là … … xin thỉnh đại đức làm hòa thượng. Xin đại đức vì tôi làm hòa thượng, tôi nhờ nương theo đại đức mà có thể thọ giới cụ túc. Xin đại đức lấy lòng từ bi thương xót tôi.

Thưa thỉnh như vậy ba lần. Như vị thầy nhận lời, sẽ nói là: “Tốt lắm, tôi nhận lời.”

Khi ấy, chúng tăng cho người muốn thọ giới lui ra, đến một chỗ chỉ có thể nhìn thấy nhưng không nghe được nơi giới đàn. Vị giới sư sẽ thưa hỏi trước đại chúng rằng:

Bạch chư đại đức, trong các vị đây, xin hỏi ai có thể vì đệ tử này mà nhận làm giáo thọ sư hay chăng?

Vị tỳ-kheo nào trong đại chúng nhận làm giáo thọ sẽ bước ra trả lời: “Tôi có thể nhận làm.”

Khi ấy, vị giới sư liền thưa trước chúng rằng :

Kính bạch chư đại đức tăng! Đệ tử đây tên là …(tên người xin thọ giới) … theo hòa thượng …(tên vị hòa thượng đã nhận thỉnh) … cầu thọ cụ túc giới. nếu chư tăng thấy đây là lúc thích hợp và ưng thuận, thì đại đức … (tên vị đã nhận làm giáo thọ) sẽ làm giáo thọ.

Nếu đại chúng yên lặng tức là đã ưng thuận. Vị giáo thọ liền đến chỗ người xin thọ giới mà hỏi rằng:

Đây là ba tấm y an-đà-hội, uất-đa-la-tăng, tăng-già-lê, đây là bình bát. Những thứ này có phải là của ông hay chăng?

Người thọ giới đáp: “Thưa, đúng là của tôi.”

Vị giáo thọ dạy tiếp:

Ông nên nghe cho rõ đây. Giờ là lúc phải chí thành, lúc phải nói lên sự thật. Nay ta hỏi con, điều nào đúng thật, phải thưa là đúng thật, như có gì không thật, phải thưa là không thật.

Sau đó, vị giáo thọ lần lượt hỏi người xin thọ giới về các già nạn.

Ông có phạm vào biên tội không?

Ông có quan hệ không đúng đắn với tỳ-kheo ni không?

Ông có vì dụng ý xấu mà muốn xuất gia không?

Trước đây ông có theo ngoại đạo, xin thọ giới rồi trở lại theo ngoại đạo, nay đến xin thọ giới nữa hay không?

Ông có phải người đã thiến dương vật không?

Ông có phạm các tội giết cha, giết mẹ, giết A-la-hán, phá hòa hợp tăng… hay không?

Ông có phải hạng bán nam bán nữ không?

Ông tên là gì?

Hòa thượng của ông tên là gì?

Ông đã đủ hai mươi tuổi hay chưa?

Cha mẹ có đồng ý cho ông xuất gia hay không?

Ông có phải là người còn đang làm việc công, hoặc đang thiếu nợ hay không?

Ông có mắc các chứng bệnh nan y, bệnh tâm thần hay không?…

Người thọ giới phải lần lượt trả lời thông suốt từng câu hỏi trên. Nếu vướng phải một trong các vấn đề ấy thì không thể cho thọ giới. Thầy giáo thọ lại nói tiếp:

Những điều ta đã hỏi ông đây, chúng tăng rồi cũng sẽ hỏi lại như vậy. Ông lại phải như thật mà đáp không được sai khác.

Sau khi hỏi xong, thầy giáo thọ trở lại chỗ giới đàn, đứng thẳng người thưa với đại chúng rằng:

Kính bạch chư đại đức tăng! Đệ tử tên … … theo hòa thượng … … cầu thọ cụ túc giới. Nếu như đã phải lúc thích hợp, chư tăng đều ưng thuận, tôi vừa đến hỏi xong về các già nạn, xin cho phép đệ tử ấy vào đây để đại chúng xem xét.

Như đại chúng không có ai lên tiếng, tức là đã ưng thuận, thầy giáo thọ liền lớn tiếng gọi người xin thọ giới: “Hãy vào đây.”

Khi người xin thọ giới đã vào đến, liền dạy đưa y bát cho vị giới sư, rồi làm lễ hết thảy chúng tăng. Sau đó, đến trước vị giới sư mà cầu thọ giới như thế này:

Kính bạch chư đại đức tăng! Tôi theo hòa thượng … … cầu thọ cụ túc giới. Nay xin chúng tăng thuận cho tôi được thọ cụ túc giới, hòa thượng là … … Xin chúng tăng từ bi thương xót cho tôi được thọ giới.

Cầu xin như vậy đủ ba lần. Vị giới sư liền đứng ra thưa với đại chúng rằng:

Kính bạch chư đại đức tăng. Đệ tử tên … … đây theo hòa thượng … … cầu thọ cụ túc giới. Nay đối trước chúng tăng xin được thuận cho thọ cụ túc giới, hòa thượng là … … Nếu như đã phải lúc thích hợp, chư tăng đều ưng thuận, tôi xin hỏi đệ tử … … về các sự ngăn trở việc xuất gia.

Sau khi thưa trước đại chúng như vậy rồi, liền nói với người xin thọ giới rằng:

Ông nên nghe cho rõ đây. Giờ là lúc phải chí thành, lúc phải nói lên sự thật. Nay ta hỏi ông, điều nào đúng thật, phải nói là đúng thật, như có gì không thật, phải nói là không thật.

Sau đó, vị giới sư lập lại các câu hỏi mà thầy giáo thọ đã hỏi lúc nãy. Người xin thọ giới phải như thật trả lời thông suốt.

Nếu trả lời không có gì trở ngại, vị giới sư liền thưa trước đại chúng rằng:

Kính bạch chư đại đức tăng. Đệ tử tên … … đây theo hòa thượng … … cầu thọ cụ túc giới, nay xin với chúng tăng cho được thọ cụ túc giới, hòa thượng là … … Đệ tử tên … … tự nói là trong sạch, không có các sự ngăn trở việc xuất gia, đã đủ hai mươi tuổi, y bát đầy đủ. Nay xin chúng tăng cho đệ tử này thọ cụ túc giới. Trong chư đại đức tăng, vị nào ưng thuận xin lặng yên chấp nhận, vị nào không ưng thuận xin tùy tiện nói ra.

Vị giới sư lập lại như vậy đến ba lần. Nếu trong chúng tăng không có ai phản đối, tức là đã chuẩn thuận cho việc thọ cụ túc giới. Mọi việc cứ y theo như vậy tiến hành.

Vị giới sư nói tiếp với người xin thọ giới:

Ông hãy lắng nghe đây. Đức Như Lai Vô sở trước Chánh đẳng giác đã dạy bốn pháp ba-la-di. Nếu tỳ-kheo nào phạm vào thì không được nhận là tỳ-kheo nữa, không phải hàng đệ tử Phật. Ông hãy nghe cho rõ các pháp ấy.

1. Không được phạm vào sự dâm dục, làm chuyện không trong sạch. Nếu tỳ-kheo không giữ hạnh trong sạch, làm chuyện dâm dục, thậm chí với loài súc sanh, không còn là sa-môn, không phải là đệ tử Phật nữa. Như gạch đá đã bể nát ra, không thể nào hợp lại được nữa. Ông thọ giới này trọn đời không được phạm vào, có thể giữ được hay không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

2. Không được trộm cắp, cho dù là những món cỏ lá nhỏ nhặt. Nếu tỳ-kheo trộm lấy của người khác, hoặc chỉ bảo, sai khiến người khác trộm lấy, tự mình chặt phá, hoặc sai bảo người khác chặt phá, hoặc chôn giấu, hoặc làm thay đổi màu sắc để cho đồ vật ấy trở thành của mình, không còn là sa-môn, không phải đệ tử Phật nữa. Như người đã bị cắt đứt đầu, không thể sống lại được. Ông thọ giới này trọn đời không được phạm vào, có thể giữ được hay không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

3. Không được cố ý đoạn dứt sanh mạng của bất cứ chúng sanh nào, cho đến loài nhỏ nhoi như sâu kiến cũng vậy. Nếu tỳ-kheo tự tay đoạn dứt sanh mạng của người, hoặc cầm dao bén đưa cho người khác, bảo người khác là nên chết, khen ngợi, khuyến khích sự chết, dùng thuốc độc, hoặc phá thai, hoặc thư ếm, nguyền rủa người ta cho chết, dù tự mình làm hoặc chỉ bảo sai khiến người khác làm đều không còn được xem là sa-môn, là đệ tử Phật nữa. Như cây đa-la, trong ruột cây đã bị cắt đứt thì không thể sống được nữa. Ông thọ giới này trọn đời không được phạm vào, có thể giữ được hay không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

4. Không được nói lời gian dối, sai sự thật, cho đến dù là lời nói chơi để đùa vui cũng không được. Nếu tỳ-kheo không chân thật, tự mình không có mà xưng là đã chứng đắc pháp cao thượng, được định, được Bốn không định, đắc quả Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm hoặc A-la-hán, lại nói có trời, rồng… đến cúng dường cho mình, như vậy không phải là sa-môn, không phải là đệ tử Phật nữa. Như cây kim may bị sứt mất đít kim, chẳng thể dùng lại được nữa. Ông thọ giới này trọn đời không được phạm vào, có thể giữ được hay không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Sau đó, sư Yết-ma dạy cho bốn điều để tỳ-kheo suốt đời nương theo, gọi là Tứ y pháp:

1. Người xuất gia trọn đời chỉ mặc y phục may từ những vải vụn đã bỏ đi mà chắp lại. Ông có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Tuy nhiên, nếu có ai cúng dường y phục mang nhuộm cho xấu đi thì có thể dùng được.

2. Người xuất gia trọn đời chỉ đi khất thực mà ăn. Ông có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Tuy nhiên, nếu có những dịp đặc biệt như chúng tăng cử đi thọ thực, thí chủ mang đến cúng dường, các ngày mùng 8, rằm, mùng một, hoặc thức ăn thường dùng của chúng tăng, hoặc thí chủ thỉnh đến cúng dường, có thể thọ nhận.

3. Người xuất gia trọn đời chỉ ngủ dưới gốc cây. Ông có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Tuy nhiên, nếu có ai cúng dường phòng riêng, phòng nhỏ, nhà đá, nhà hai phòng… thì có thể thọ nhận.

4. Người xuất gia trọn đời chỉ dùng những món đắng, hôi mà làm thuốc khi có bệnh. Ông có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Tuy nhiên, nếu có ai cúng dường sữa, dầu, sữa tươi, mật… thì có thể thọ nhận.

Cuối cùng, vị Yết-ma tuyên bố trước đại chúng rằng:

“Như vậy, ông đã được thọ cụ túc giới rồi, pháp yết-ma thọ giới như vậy đã thành tựu, được tốt đẹp, có hòa thượng, a-xà-lê đúng theo phép tắc, có chúng tăng chứng minh đầy đủ. Ông nên khéo thọ nhận giáo pháp, nên khuyến hóa việc làm phước, tu sửa tháp Phật, cúng dường chúng tăng. Hòa thượng và thầy giáo thọ dạy ông những gì đều đúng theo giáo pháp, phải một lòng vâng theo, không được trái lời… Hãy siêng năng học hỏi, tham thiền, tụng kinh, chuyên cần cầu phương tiện, ở trong pháp Phật được chứng đắc các quả vị Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm, A-la-hán. Việc phát tâm xuất gia ban đầu của ông có như thế mới không uổng phí, được quả báo không cùng tận. Như có điều chi chưa hiểu, hãy thưa hỏi hòa thượng và thầy giáo thọ.”

(Nghi thức thọ Đại giới của tỳ-kheo đến đây là hoàn tất. Nên cho người thọ giới lui ra.)

NGHI THỨC Ở CHÚNG TỲ-KHEO NI

Người muốn xin thọ giới tỳ-kheo ni, khi mới đến phải cúi đầu lễ lạy hết thảy đại chúng ni tăng. Lễ chúng ni tăng xong rồi, vị ni giới sư sẽ dạy đắp y, mang bình bát, hỏi người ấy rằng:

Năm tấm y và bình bát này có phải là của cô không?

Người xin thọ giới đáp: “Thưa phải.”

Khi ấy, ni giới sư dạy cho người xin thọ giới thưa trước đại chúng rằng:

“Con tên là… … với năm tấm y và bình bát này xin nguyện suốt đời thọ trì không lìa bỏ.”

Lập lại như vậy ba lần. Rồi mới thưa thỉnh hòa thượng ni rằng:

“Kính bạch đại đức thương tưởng, con tên là … … nguyện thỉnh ngài làm hòa thượng ni, xin ngài vì con mà làm hòa thượng ni. Con nương theo ngài mà được chúng tăng cho thọ giới cụ túc. Xin ngài thương xót con.”

Lập lại như vậy ba lần. Khi ấy, vị ni giới sư mới hỏi hòa thượng ni ấy rằng:

“Ngài có thể vì đệ tử thức-xoa-ma-na đây mà làm hòa thượng ni đỡ đầu được chăng?”

Vị hòa thượng ni đáp rằng: “Có thể được.”

Liền đó, ni giới sư bảo người xin thọ giới đi ra một nơi khác, có thể nhìn thấy nhưng không thể nghe được mọi việc trong giới đàn.

Sau đó, vị ni giới sư mới hỏi cả đại chúng rằng:

“Các vị, ai có thể vì đệ tử thức-xoa-ma-na tên … … này mà làm giáo thọ sư?”

Vị tỳ-kheo ni nào nhận làm giáo thọ sư sẽ đáp lại rằng: “Tôi có thể làm được.”

Khi ấy, ni giới sư thưa trước đại chúng rằng:

“Kính bạch chư đại đức ni tăng, thức-xoa-ma-na đây tên là … ….., nay cầu được hòa thượng ni tên là… …, xin được thọ cụ túc giới. Nay có tỳ-kheo ni tên là… … nhận làm giáo thọ sư, vì đệ tử tên … … mà dạy dỗ. Nếu chư đại đức ni tăng thấy đây là lúc thích hợp và ưng thuận, tỳ-kheo ni tên … … sẽ vì đệ tử tên … … này mà làm giáo thọ sư, lo việc dạy dỗ.”

Rồi lại thưa tiếp rằng:

“Kính bạch chư đại đức ni tăng, thức-xoa-ma-na tên … … đây, theo hòa thượng ni tên… … cầu thọ cụ túc giới, đã có tỳ-kheo ni tên … … nhận làm giáo thọ sư để dạy dỗ. Như có ai trong số chư đại đức ni tăng ưng thuận việc này, xin lặng thinh chấp nhận. Vị nào không ưng thuận xin tùy ý nói ra.”

Nếu đại chúng ni đều lặng thinh tỏ ý đã ưng thuận, xem như đã lập xong giáo thọ sư cho người xin thọ giới.

Tiếp theo, vị ni sư giáo thọ đi đến chỗ người xin thọ giới đã lánh ra lúc nãy, dạy sửa sang y phục cho tề chỉnh, quỳ gối chân phải xuống, chắp hai tay cung kính. Ni sư giáo thọ dạy rằng:

“Cô nên nghe cho rõ đây. Giờ là lúc phải chí thành, lúc phải nói lên sự thật. Nay ta hỏi cô, điều nào đúng thật, phải thưa là đúng thật, như có gì không thật, phải thưa là không thật.”

Rồi vị ni sư giáo thọ hỏi người xin thọ giới rằng:

“Cô có thật là người nữ bình thường, không có dị tật, khiếm khuyết gì hay không? Cô có mắc các chứng bệnh lâu năm hoặc mất khả năng sanh sản không? Cô có vi phạm vào pháp luật không?

“Cha mẹ cô còn sống không? Cô có chồng hay chưa?”

Nếu đáp là cha mẹ còn sống hoặc đã có chồng, lại hỏi xem cha mẹ hoặc chồng có đồng ý cho xuất gia hay không?

Ni giáo sư lại hỏi tiếp rằng:

“Cô có đủ năm tấm y và bình bát để khất thực hay không? Cô tên là gì? Hòa thượng ni đỡ đầu tên là gì?”

Người xin thọ giới phải theo từng câu hỏi mà trả lời thông suốt.

Ni sư giáo thọ hỏi xong, liền trở lại thưa trước đại chúng rằng:

“Kính bạch chư đại đức ni tăng. Đệ tử thức-xoa-ma-na tên … … đây, tôi đã xét hỏi xong, không có các sự ngăn ngại việc xuất gia.”

Ni sư yết-ma khi đó liền nói: “Nếu xét thấy là trong sạch, có thể cho vào đây được.”

Rồi người xin thọ giới thỉnh hòa thượng ni yết-ma, thưa trước đại chúng rằng:

“Kính bạch chư đại đức ni tăng. Đệ tử tên là … … theo hòa thượng ni … … cầu thọ cụ túc giới. Nay đệ tử xin chư đại đức ni tăng thuận cho hòa thượng ni … … làm hòa thượng ni yết-ma của đệ tử. Xin chúng ni tăng và hòa thượng ni… … mở lòng thương xót ưng thuận cho.”

Thưa thỉnh như vậy ba lần. Ni sư yết-ma liền thưa trước đại chúng rằng:

“Kính bạch chư đại đức ni tăng. Đệ tử tên … … đây theo hòa thượng ni … … cầu thọ cụ túc giới. Nay lại xin với chúng ni tăng thỉnh hòa thượng yết-ma. Nếu chúng ni tăng thấy đây là lúc thích hợp và ưng thuận, tôi xin đối trước chúng tăng xét hỏi về các pháp ngăn ngại việc xuất gia.”

Sau đó, ni sư yết-ma ở giữa đại chúng công khai lập lại những câu hỏi mà ni giáo sư đã hỏi. Người xin thọ giới cũng như sự thật mà trả lời.

Hỏi đáp xong, ni sư yết-ma thưa trước đại chúng rằng:

“Chư đại đức ni tăng, còn có điều chi chưa hỏi chăng? Nếu có điều chi chưa hỏi xin cứ hỏi. Nếu không, xin lặng yên.”

Như đại chúng không có ai lên tiếng, ni giới sư liền thưa rằng:

“Kính bạch chư đại đức ni tăng. Thức-xoa-ma-na tên… … đây, theo hòa thượng ni … … cầu thọ cụ túc giới. Nay xin được chúng ni tăng thuận cho làm hòa thượng ni yết-ma. Đệ tử … … tự nói là trong sạch, không có điều chi khó khăn ngăn ngại việc xuất gia, tuổi đời đã đủ, y bát đầy đủ, có hòa thượng ni … … làm hòa thượng ni đỡ đầu. Nếu chư ni tăng thấy đây là lúc thích hợp và ưng thuận, xin vì đệ tử … … mà nhận cho làm hòa thượng ni yết-ma.”

Sau cùng, ni giới sư thưa trước đại chúng rằng:

“Kính bạch chư đại đức ni tăng. Thức-xoa-ma-na tên … … đây, theo hòa thượng ni … … xin được thọ giới cụ túc, đã xin với chúng ni tăng xin nhận các vị hòa thượng ni yết-ma, hòa thượng ni đỡ đầu, đệ tử này tự nói rằng trong sạch, không có các việc khó khăn ngăn ngại sự xuất gia, tuổi đời đã đủ, y bát đầy đủ, hòa thượng ni … … là hòa thượng ni yết-ma, hòa thượng ni … … đỡ đầu. Nếu chúng ni tăng thấy đây là lúc thích hợp và ưng thuận, xin lặng yên chấp nhận. Nếu có ai không ưng thuận xin tùy tiện nói ra.”

Nếu trong chúng ni tăng không có ai phản đối, nghi thức ở giáo hội tỳ-kheo ni đến đây xem như hoàn tất.

Nghi thức này được thực hiện ở tại chùa của chư ni, nhưng việc thọ cụ túc giới còn phải qua giáo hội tỳ-kheo nữa. Ngay trong ngày, người xin thọ giới phải đến chỗ của chư tăng mà thọ cụ túc giới.

NGHI THỨC Ở CHÚNG TỲ-KHEO

Sau khi thực hiện xong nghi thức xin thọ giới trước chúng tỳ-kheo ni và đã được chấp thuận, người xin thọ giới được đưa đến trước chúng tỳ-kheo tăng ở nơi đó để chính thức thọ giới cụ túc.

Các nghi thức cũng được tiến hành giống như đối với một vị tỳ-kheo. Nếu đại chúng không có ai phản đối, người xin thọ giới sẽ được truyền giới.

Sau đó, sư Yết-ma thuyết dạy cho người xin thọ giới về tám điều trọng luật, nếu phạm vào sẽ bị trục xuất khỏi giáo hội Tăng-già:

1. Không được phạm vào sự dâm dục, làm chuyện không trong sạch. Nếu tỳ-kheo ni không giữ hạnh trong sạch, làm chuyện dâm dục, thậm chí với loài súc sanh, không còn là tỳ-kheo ni, là đệ tử Phật nữa. Trọn đời không được phạm vào giới này, cô có thể giữ được hay không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

2. Không được trộm cắp, cho dù là những món cỏ lá nhỏ nhặt. Nếu tỳ-kheo ni trộm lấy của người khác, hoặc chỉ bảo, sai khiến người khác trộm lấy, tự mình chặt phá, hoặc sai bảo người khác chặt phá, hoặc chôn giấu, hoặc làm thay đổi màu sắc để cho đồ vật ấy trở thành của mình, không còn là tỳ-kheo ni, là đệ tử Phật nữa. Trọn đời không được phạm vào giới này, cô có thể giữ được hay không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

3. Không được cố ý đoạn dứt sanh mạng của bất cứ chúng sanh nào, cho đến loài nhỏ nhoi như sâu kiến cũng vậy. Nếu tỳ-kheo ni tự tay đoạn dứt sanh mạng của người, hoặc cầm dao bén đưa cho người khác, bảo người khác là nên chết, khen ngợi, khuyến khích sự chết, dùng thuốc độc, hoặc phá thai, hoặc thư ếm, nguyền rủa người ta cho chết, dù tự mình làm hoặc chỉ bảo sai khiến người khác làm đều không còn là tỳ-kheo ni, là đệ tử Phật nữa. Trọn đời không được phạm vào giới này, cô có thể giữ được hay không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

4. Không được nói lời gian dối, sai sự thật, cho đến dù là lời nói chơi để đùa vui cũng không được. Nếu tỳ-kheo ni không chân thật, tự mình không có mà xưng là đã chứng đắc pháp cao thượng, được định, được Bốn không định, đắc quả Tu-đà-hoàn, Tư-đà-hàm, A-na-hàm hoặc A-la-hán, lại nói có trời, rồng… đến cúng dường cho mình, như vậy không còn là tỳ-kheo ni, là đệ tử Phật nữa. Trọn đời không được phạm vào giới này, cô có thể giữ được hay không?

5. Không được đụng chạm với thân hình người khác phái. Tỳ-kheo ni trọn đời không được khởi tâm nhiễm ô, để thân thể đụng chạm, tiếp xúc với người phái nam, cô có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

6. Không được nắm tay áo hoặc giao tiếp không minh bạch với người khác phái. Tỳ-kheo ni trọn đời không được khởi tâm nhiễm ô, cầm tay hoặc nắm áo một người phái nam, đưa nhau đến chỗ khuất vắng rồi cùng nhau đi đứng, nói năng giao tiếp, cô có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

7. Không được che giấu việc phạm trọng tội của người khác. Tỳ-kheo ni trọn đời không được che giấu việc phạm trọng tội của người khác, nếu mình rõ biết phải lập tức trình ra với đại chúng, cô có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

8. Không được thuận theo tỳ-kheo đã bị chúng tăng y theo giới luật chỉ trích, trách phạt. Tỳ-kheo ni trọn đời không được thuận theo người đã bị giáo hội Tăng-già y theo giới luật mà chỉ trích, trách phạt. Nếu phạm điều này, có người can gián phải lập tức nghe theo. Bằng như can gián đến ba lần mà vẫn không nghe, vẫn thuận theo kẻ có tội, tức là phạm trọng luật. Cô có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Sau đó, sư Yết-ma dạy cho bốn điều để tỳ-kheo ni suốt đời nương theo, gọi là Tứ y pháp:

1. Người xuất gia trọn đời chỉ mặc y phục may từ những vải vụn đã bỏ đi mà chắp lại. Con có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Tuy nhiên, nếu có ai cúng dường y phục mang nhuộm cho xấu đi thì có thể dùng được.

2. Người xuất gia trọn đời chỉ đi khất thực mà ăn. Con có thể giữ được không?

Tuy nhiên, nếu có ai những dịp đặc biệt như chúng tăng cử đi thọ thực, thí chủ mang đến cúng dường, các ngày mùng 8, rằm, mùng một, hoặc thức ăn thường dùng của chúng tăng, hoặc thí chủ thỉnh đến cúng dường, có thể thọ nhận.

3. Người xuất gia trọn đời chỉ ngủ dưới gốc cây. Con có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Tuy nhiên, nếu có ai cúng dường phòng riêng, phòng nhỏ, nhà đá, nhà hai phòng… thì có thể thọ nhận.

4. Người xuất gia trọn đời chỉ dùng những món đắng hôi mà làm thuốc khi có bệnh. Con có thể giữ được không?

Người thọ giới đáp: “Thưa, được.”

Tuy nhiên, nếu có ai cúng dường sữa, dầu, sữa tươi, mật ong… thì có thể thọ nhận.

Cuối cùng, vị Yết-ma tuyên bố trước đại chúng rằng:

“Như vậy, con đã được nhận vào hàng tỳ-kheo ni và được truyền Đại giới rồi. Hãy tinh tấn giữ giới luật đừng cho hủy phạm. Hãy hết lòng phụng sự hòa thượng ni đỡ đầu và hòa thượng ni giáo thọ. Hãy nghe theo những lời khuyên bảo của chư tăng ni. Hãy noi theo pháp Phật, học hỏi và tham thiền. Như có điều chi chưa hiểu, hãy thưa hỏi hòa thượng ni và vị giáo thọ.”

Nghi thức thọ Đại giới của tỳ-kheo ni đến đây là hoàn tất.


BÌNH LUẬN BẰNG FACEBOOK
BÌNH LUẬN BẰNG EMAIL

Add Comment